Sự kết thúc của đồng đô-la
"Hố nợ"
trị giá 57.000 tỷ đô-la của Hoa Kỳ đã tăng theo cấp số nhân theo từng ngày từng
giờ, lại cộng thêm gánh nặng lớn từ các khoản nợ tiềm ẩn của Quỹ Y tế và Lương
hưu trong 10 năm tới – những điều đó đã trở thành thứ gông cùm nặng nề, khóa chặt
nền kinh tế Hoa Kỳ. Trên thực tế, Hoa Kỳ sẽ không bao giờ trả hết được các khoản
nợ này. Theo thời gian, Hoa Kỳ sẽ càng chìm sâu hơn trong đầm lầy nợ nần. Độ
tin cậy của đồng đô-la đã lâm nguy, việc nó bị thế giới bỏ rơi hoàn toàn chỉ
còn là vấn đề thời gian. Các nhà thiết lập chính sách đô-la của Hoa Kỳ nhận thức
rất rõ điều này.
Hoa Kỳ cố gắng
lừa gạt một cách triệt để đồng tiền mồ hôi nước mắt của người dân ở tất cả các
quốc gia, bao gồm cả Trung Quốc, trước khi sụp đổ hoàn toàn và "xù"
hàng chục nghìn tỷ đô-la nợ một cách khéo léo, qua đó thực hiện một màn
"thay hình đổi dạng" trong tương lai. Để tìm được điều đó, Hoa Kỳ thực
hiện quyết sách quốc gia đưa đồng đô-la "về số 0 một cách có kiểm
soát" chính là lối thoát duy nhất, đó cũng là lựa chọn phù hợp nhất với lợi
ích lâu dài của Hoa Kỳ. Tuy nhiên, bãi bỏ đồng đô-la là điều không thể chấp nhận
được đối với đa số người Mỹ và các nhà đầu tư trên toàn thế giới, vì vậy chỉ có
một cuộc khủng hoảng lớn mới có thể tạo ra sự thay đổi lớn lao. Đây là một
trong những lý do dẫn đến sự bùng nổ của cuộc khủng hoảng tài chính Hoa Kỳ.
Trong hình
thái kinh tế thông thường, tiền tệ chỉ có thể mất giá từng chút một. Để đồng
đô-la mất giá về 0 một cách triệt để như vậy, sẽ phải mất một quá trình rất
dài. Trong một khoảng thời gian dài như vậy, gánh nặng nợ ngày càng nặng nề của
Hoa Kỳ chắc chắn sẽ bóp nghẹt sự phát triển kinh tế của nó và cung cấp đủ thời
gian cho các quốc gia khác từ bỏ đồng đô-la. Để đạt được điều này, đồng đô-la
phải gia tăng tốc độ mất giá một cách hợp lý và hợp pháp, đồng thời khiến cho
các nhà đầu tư của đồng đô-la không mảy may nghi ngờ, thậm chí ủng hộ chính
sách phát hành tiền tràn lan của Cục Dự trữ Liên bang. Và thế là, lệnh cấm các
chủ ngân hàng đầu cơ điên cuồng đã được dỡ bỏ, và một loạt những vũ khí tài
chính mang tính hủy diệt hàng loạt – các sản phẩm tài chính phái sinh ào ào xuất
hiện, những chính sách khuyến khích lãi suất thế chấp dưới chuẩn bỗng được
"sổ lòng", vô số những chuyện kỳ quặc với mức độ rủi ro cực cao như bằng
mọi giá nhanh chóng đánh sập các ông lớn trong ngành tài chính để nhận được những
phần thưởng siêu hậu hĩnh cũng lần lượt xuất hiện. Một cuộc khủng hoảng tài
chính chưa từng xảy ra trong một trăm năm đột nhiên bùng phát. Tội ác in tiền
tràn lan của Cục Dự trữ Liên bang giờ đã trở nên hợp pháp, các nhà đầu tư nước
ngoài còn bày tỏ sự ủng hộ, thấu hiểu và thậm chí tiếp tục "trả giá"
cho việc đó. Để loại bỏ nỗi sợ hãi của các nhà đầu tư nước ngoài, đồng đô-la bỗng
dưng ngừng rớt giá và tăng vọt trở lại. Và thế là mọi chuyện kỳ quái lạ lùng, bỗng
chốc đều có thể lý giải!
Nhóm lợi
ích đồng đô-la sử dụng cách thức "luộc ếch trong nước ấm" để làm tê
liệt dây thần kinh của người dân trên toàn thế giới. Khác với sự tăng giá thẳng
của đồng Nhân dân tệ, chiến thuật mất giá của đồng đô-la là "giảm mạng,
tăng nhẹ", lúc giảm lúc tăng, thả nổi lãi suất, lãi suất tăng vọt. Điều
này khiến cho những người bán khống đô-la sẽ không thể nắm đúng thời cơ, không
dám tùy tiện hành động, khiến cho tất cả những người nắm giữ đồng đô-la và trái
phiếu chính phủ của Mỹ luôn bị ảo giác về đồng đô-la, nơm nớp lo sợ, không dám
tùy tiện quyết đoán hoặc nhanh chóng giải thoát. Thế là đồng đô-la sẽ có thể tiếp
tục khóa chặt các nhà đầu tư, từ đó thực hiện được quá trình "về 0 một
cách có kiểm soát" theo phương thức và thời gian biểu có lợi nhất cho các
nhóm lợi ích liên quan đến đồng đô-la.
Tuy nhiên,
cho dù là châu Âu hay là Hoa Kỳ, họ đều sẽ không để Trung Quốc làm ngư ông đắc
lợi trong cuộc khủng hoảng tài chính. Họ chắc chắn sẽ tìm mọi cách để con tàu
Titanic của đồng đô-la chở nhiều hành khách Trung Quốc nhất có thể. Trong khi
đó, các hành khách Trung Quốc lại cảm thấy hết sức vui sướng khi được cầm trên
tay tấm vé giảm giá cho chuyến tàu du lịch sang trọng này, và cứ thế đi về cõi
chết. Cảnh tượng có thể xuất hiện trong tương lai là: con tàu đô-la bị nhấn
chìm giữa biển, đại đa số thi thể đều là hành khách Trung Quốc.
Điều đặc biệt
đáng chú ý trong quá trình này là "màn biểu diễn" giải cứu thị trường
của chính phủ Hoa Kỳ, quả là hết sức thú vị và cực kỳ sống động! Trong đó, hành
động bất thường của Paulson trong việc khẩn thiết yêu cầu Quốc hội thông qua dự
luật giải cứu trị giá 700 tỷ đô-la đã mang lại hiệu quả sửng sốt nhất, đẩy màn
biểu diễn lên đến cao trào của sự bi tráng. Những màn trình diễn giải cứu thị
trường này nhằm thú nhận với thế giới rằng: Chính phủ Hoa Kỳ của chúng tôi đã
làm hết sức mình để giải cứu đồng đô-la trong ba ngày và 100 tỷ đô-la trong năm
ngày, cố gắng hết sức để "giải cứu thị trường". Nếu vẫn không thể cứu
vãn được thì đó không phải lỗi của tôi. Khi mọi thứ đã sẵn sàng, một ngày nọ,
Anh, Pháp và Đức cũng tuyên bố rằng họ sẽ không còn chấp nhận đồng đô-la nữa.
Không ai cứu được sự sụp đổ của thị trường chứng khoán, và đồng đô-la giảm mạnh.
Qua một đêm, tất cả các khoản nợ của Hoa Kỳ biến mất, cùng với đó là tiền tiết
kiệm và hầu hết dự trữ ngoại hối của Trung Quốc. Lương hưu của người dân Hoa Kỳ
biến mất, bảo hiểm y tế mất tăm mất tích, trái phiếu của Hoa Kỳ biến thành nước
và dự trữ đô-la trở thành một đống giấy lộn. Tất cả những điều đó cuối cùng sẽ
dẫn tới làn sóng phẫn nộ đổ về phía Chính phủ Hoa Kỳ. Những gì làm được thì
chúng tôi đã làm hết sức, làm hết mình rồi, chẳng có gì phải hổ thẹn với lương
tâm. Giới lý luận phương Tây sẽ quay sang chĩa thẳng mũi dùi về phía những loại
"tiền tệ chủ quyền đáng chết trăm ngàn lần". Và cuối cùng, giới cầm
quyền trên thế giới chỉ có thể bày tỏ sự cảm thông và chia buồn chân thành nhất
đối với các nạn nhân của đồng đô-la, bao gồm cả những người dân Trung Quốc cần
cù, lương thiện. Bản điếu văn của họ sẽ kết thúc như thế này: "Hỡi tất cả
những người còn sống, chúng ta hãy đứng lên từ đống đổ nát của các loại tiền tệ
chủ quyền và bắt đầu một hành trình mới của một loại tiền tệ trung thực duy nhất
trên thế giới! Amen."
Trích "Chương 10, Chiến tranh tiền tệ - phần 2 - Sự thống trị của quyền lực tài chính, Song Hong Bing"
Đọc tiếp:
Nhận xét
Đăng nhận xét