Giới cầm quyền và "Đầu sỏ vô hình" - phần 9

Những kẻ mộng mơ thường nói: càng từ bỏ, bạn sẽ càng có nhiều

Những cuốn sách theo kiểu "súp gà dành cho tâm hồn" luôn coi câu chuyện của Rockefeller trong những năm cuối đời như một bài học kinh điển: Cuộc sống của Rockefeller chỉ xoay quanh vấn đề tiền bạc và ông làm mọi thứ để có thể tiết kiệm tiền. Ở tuổi 53, ông được chẩn đoán mắc bệnh nan y, vô phương cứu chữa. Với thu nhập ròng hàng năm lên tới hàng triệu đô-la, vậy mà ông chỉ có thể ngày ngày ăn loại bánh quy và sữa chua trị giá chưa tới 2 đô-la để duy trì sự sống. Sau khi tỉnh ngộ, ông quyên góp hầu hết tài sản của mình, thành lập các tổ chức nghiên cứu khoa học và các tổ chức từ thiện. Cuộc sống của ông như bước sang trang mới bừng bừng sức sống, nhờ vậy ông sống một cách vui vẻ đến năm 98 tuổi.

Thế là "súp gà dành cho tâm hồn" nói với tất cả mọi người: Càng từ bỏ, bạn càng có nhiều.

Thực ra điều này là cực kỳ chính xác, Rockefeller thực sự có được nhiều hơn thông qua sự quyên góp. Công cụ để đạt được "phép màu" này là các quỹ.

Trong sự nghiệp của mình, Rockefeller khét tiếng với việc luôn sử dụng những thủ đoạn tàn ác, không hề nhân nhượng, do đó danh tiếng vị vấy bẩn không ít. Ông đã từng là người bị công chúng Mỹ ghét nhất. Để thay đổi hoàn toàn hình ảnh của mình trong mắt công chúng, Rockefeller cũng đã chấp nhận lời khuyên của một vị cố vấn, thành lập một tổ chức từ thiện lớn.

Trên thực tế, hiệu quả và ý nghĩa mà Rockefeller nhắm đến trong nước cờ này hoàn toàn không chỉ để cải thiện hình ảnh trong mắt công chúng.

Rockefeller quyền góp một lượng lớn tài sản, nhưng tài sản "quyên góp" đó không hề chệch khỏi tầm kiểm soát của ông ta. Thông qua một loạt các hoạt động chiến lược như gây quỹ, Rockefeller còn đạt được sự kiểm soát lớn hơn và mạnh mẽ hơn đối với khối tài sản sau khi được "quyên góp". Đây chính là "nguyên tắc quyên góp khoa học" của Rockefeller: càng quyên góp nhiều, bạn càng có nhiều quyền kiểm soát.

Quỹ Rockefeller đầu tiên được thành lập vào năm 1910. Đó là năm hầu hết các tiểu bang ở Hoa Kỳ đã thông qua việc sửa đổi điều luật thứ 16, trong đó áp dụng thuế thu nhập lũy tiến. Có thể nói Quỹ Rockefeller là loại quỹ theo dạng "kế hoạch trước thuế" thành công và hiệu quả nhất. Việc thành lập quỹ này giúp Rockefeller tránh các khoản thuế thu nhập lũy tiến ngay trước khi điều luật có hiệu lực. Trong cùng thời gian, Công ty Dầu mỏ Tiêu chuẩn (Standard Oil) nhận phán quyết chia tách của Thẩm phán tối cao Hoa Kỳ - Kenesaw Landis. Tập đoàn Rockefeller lập tức đối phó bằng việc thành lập bốn loại quỹ miễn thuế và quyên tặng phần lớn cổ phần của tập đoàn cho bốn quỹ này. Chẳng khác gì việc lấy tiền túi bên trái bỏ sang túi bên phải, nhưng chỉ cần thay hình đổi dạng là danh phận của số tiền này đã hoàn toàn khác rồi. Thế là các công ty dầu mỏ sau khi chia tách vẫn có thể nhận được số tiền họ cần, mà lại tránh được các khoản thuế thu nhập và tài sản. Trong chương trình của các quỹ, chỉ cần điền thêm tên các thế hệ sau của gia tộc vào đó là họ có thể tiếp tục "phục vụ" từ đời này qua đời khác cho các quỹ đó. Không những vậy họ còn nắm trong tay một phiếu phủ quyết rất quan trọng, vừa có công năng miễn thuế, vừa tạo ra hiệu quả gia tăng đáng kể giá trị tài sản. Bởi vì các quỹ có thể mua và bán nhiều loại tài sản khác nhau, bao gồm bất động sản và chứng khoán nhưng lại không phải công bố báo cáo tài chính, thế nên nó có thể đạt được một ảnh hưởng ngầm trên thị trường.

Quyên góp tiền cho các quỹ và tái đầu tư vào các công ty đa cấp trong các ngành nghề khác nhau. Khi các quỹ đầu tư đã đủ, hội đồng quản trị của tất cả các đơn vị nhận tiền đầu tư bắt buộc phải do quỹ chỉ định và ủy phái. Do đó, mặc dù tiền không còn thuộc danh nghĩa của một gia tộc, nhưng quyền sử dụng và quyền quản lý thực tế vẫn nằm trong tay họ. Lưu ý rằng tại thời điểm này tiền đã được thay đổi trên danh nghĩa. Thông qua hình thức này, trước tiên, khoản thuế thu nhập cá nhân khổng lồ mà Rockefeller phải chịu đã biến mất. Thứ hai, nếu Rockefeller đem tiền cho "Rockefeller vừa", "Rockefeller nhỏ" và "Rockefeller tí hon", vậy thì ông cũng không cần phải nộp thuế quà tặng nữa. Tiếp theo là thuế thừa kế, đây gần như là công cụ duy nhất có thể hạn chế quyền thừa kế của những người giàu có. Loại thuế này cao nhất có thể lên tới 50% tại Hoa Kỳ, vì tiền không còn mang danh nghĩa của Rockefeller, thế nên thuế thừa kế cũng được miễn trừ hoàn toàn. Thông qua quyên góp, Rockefeller đã để lại tiền một cách hợp pháp và hợp lý cho chính mình và "Rockefeller vừa", "Rockefeller nhỏ", "Rockefeller tí hon", và danh sách này có thể kéo dài thêm nữa nếu cần thiết.

Kể từ đó, Rockefeller đã đầu tư một nửa thu nhập hàng năm của mình vào quỹ, qua đó tránh được rất nhiều khoản thuế mà đáng lẽ ông ta phải nộp. Rockefeller tiết kiệm được thuế thu nhập, "Rockefeller vừa", "Rockefeller nhỏ" và "Rockefeller tí hon" sẽ tránh được thuế thừa kế và thuế quà tặng. Tuyệt vời hơn nữa, đó là thu nhập được tạo ra từ các quỹ đầu tư này, cũng có thể né được khoản thuế lợi nhuận. Do lợi ích của việc miễn thuế, nên khối tài sản của các quỹ đã tăng vọt. Cái gọi là phi lợi nhuận (non-profit) thực chất là phi thuế (non-taxation) mà thôi.

Năm đó, Rockefeller đã quyên tặng hàng triệu cổ phiếu Công ty dầu Titanic mà ông sở hữu cho quỹ Do Good Foundation dưới quyền kiểm soát của Rockefeller. Chỉ đơn giản là ông chuyển cổ phần vào quỹ và dễ dàng hoàn thành sự "thăng hoa" của tài sản. Có rất nhiều tổ chức tương tự như Do Good Foundation với cấp bậc và quy mô khác nhau.

Quả thực, quỹ đã tài trợ cho lượng lớn các nghiên cứu khoa học, các dự án y tế và xóa đói giảm nghèo, nhưng những chi phí này chẳng thấm tháp vào đâu so vơi tiền thuế mà hệ thống quỹ này giúp các nhà tài phiệt né tránh. Thêm nữa, việc nguồn thu nhập từ các dự án đầu tư thông qua các quỹ này cũng được miễn thuế. Tập đoàn Rockefeller vừa là người kiểm soát tài sản, vừa được miễn thuế thu nhập từ đầu tư, những yếu tố đó khiến cho tốc độ tăng trưởng tài sản của nó càng nhanh.

Tờ Washington Post từng báo cáo rằng, nhờ sự dụng tâm chăm chút của hai thế hệ gia tộc, tuyệt đại đa số tài sản của Rockefeller đã được chuyển sang các quỹ ở các cấp độ khác nhau, cũng như những chi nhánh trực thuộc của chúng. Công ty kiểm soát từ trực tiếp sang gián tiếp, từ đó hình thành nên một hệ thống mạng lưới quỹ với quy mô khổng lồ. Báo cáo tài chính của mỗi "đơn vị" mắt xích trong mạng lưới quỹ này đều không bị thẩm tra, không cần phải công khai. Tất cả các cuộc điều tra liên quan đều bị từ chối một cách lịch sự và hợp pháp, do đó chúng hoàn toàn mất tăm mất tích trong "radar" của hệ thống quản lý giám sát và chế độ kiểm toán. Trên thực tế, đây chính là bí kíp ẩn giấu tài sản do gia tộc Rockefeller phát minh ra, và những nhà tài phiệt siêu cấp hiện nay không ai là không học theo. Trò chơi quyên góp tài sản của Gates và Buffett chỉ là sự tiếp nối theo phương pháp của gia tộc Rockefeller hồi đầu thế kỷ XX mà thôi.

Sau 6 – 7 thập kỷ hoạt động, gia tộc Rockefeller kiểm soát hàng trăm hoặc thậm chí hàng ngàn quỹ và chi nhánh trực thuộc, và không ai có thể loại bỏ được mạng lưới này. Tài sản được gia tộc Rockefeller tiết lộ cho công chúng là khoảng 1 – 2 tỷ đô-la. Tất nhiên đây chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Lượng tài sản thực sự của giới siêu giàu là hoàn toàn không thể đo đếm, kiểm chứng hay truy tìm được.

Đây là bí ẩn của việc từ bỏ càng nhiều, kiểm soát càng lớn.

Trích "Chương 8, Chiến tranh tiền tệ - phần 2 - Sự thống trị của quyền lực tài chính, Song Hong Bing"

Đọc tiếp:

Nhận xét