Đồng đô-la và "hồ nợ nần"
Đồng đô-la không thể giải quyết vấn đề, bởi
chính đồng đô-la mới là vấn đề
Nếu chúng
ta coi một quốc gia là một công ty, thì quốc gia đó cũng có bảng cân đối kế
toán riêng. Trong mục "tài sản" của bảng cân đối kế toán này là toàn
bộ của cải của quốc gia đó, nghĩa là các loại hàng hóa và dịch vụ khác nhau được
tạo ra bởi lao động. Trong mục "các khoản nợ" là "biên lai"
của những thành quả lao động này, tức là tiền tệ. Tiền tệ không phải là bản
thân của cải, mà chỉ đơn thuần là "quyền đòi hỏi" đối với của cải và
"quyền phân phối" của cải.
![]() |
| Bảng cân đối kế toán xã hội |
Nếu nói rằng các bộ phận chủ yếu của nền kinh tế thực thể của xã hội chủ yếu là đang "làm bánh ngọt", vậy thì vai trò cốt lõi của hệ thống tiền tệ là "cắt bánh ngọt". Hệ thống tiền tệ sẽ xác định định hướng giá trị của việc phân phối của cải xã hội, từ đó cấu thành nên hệ thống thưởng-phạt của xã hội đối với những người tạo ra của cải và những người sở hữu của cải. Tác dụng mà một hệ thống tiền tệ hợp lý có thể mang lại chính là "thưởng chăm, phạt lười". Miễn là chúng ta làm việc chăm chỉ để tạo ra của cải và trung thực tiết kiệm thành quả lao động, hành vi đó sẽ nhận được sự bảo vệ mang tính chế độ và sự tưởng thưởng mang tính hệ thống, qua đó khuyến khích mọi người tạo ra nhiều của cải hơn và tận hưởng sự phân phối thành quả công bằng. Ngược lại, hệ thống xã hội không hợp lý chắc chắn sẽ tạo ra hiệu ứng "thưởng lười, phạt chăm". Nó sẽ kích thích hành vi đầu cơ và đánh cược, làm sai lệch nghiêm trọng cơ chế phân phối của cải trong xã hội, trừng phạt những người đang tạo ra của cải một cách trung thực và bóc lột tàn nhẫn những người đang chăm chỉ tích lũy của cải. Nếu bạn có thể kiếm bội tiền bằng cách chơi cổ phiếu, vậy thì tại sao mọi người phải làm việc chăm chỉ? Nếu tất cả mọi người có thể dễ dàng thu được lợi nhuận khổng lồ trên thị trường tài chính, vậy ai sẽ làm việc chăm chỉ trong nền kinh tế thực? Sự dối trá lừa lọc, tranh thủ vụ lợi ngày một gia tăng, còn sự cần kiệm làm ăn, gian khổ phấn đấu thì ngày một suy bại. Bầu không khí sục sôi sáng tạo nên của cải trong toàn xã hội sẽ bị xói mòn nghiêm trọng, cuối cùng khiến cho quốc gia và thậm chí cả nền văn minh sẽ lụi tàn. Nhà tiền tệ học trứ danh Franz Pique có một câu nói nổi tiếng: "Vận mệnh của tiền cuối cùng sẽ trở thành vận mệnh của đất nước."
Hệ thống tiền
tệ là nền tảng của một xã hội và thậm chí là nền tảng đạo đức của nền văn minh.
Xét từ quan điểm này, Greenspan và những người khác từ lâu đã hiểu thấu đáo một
hệ thống tiền tệ trung thực có ý nghĩa gì đối với nền văn minh của loài người.
Đây cũng là lý do tại sao cuối cùng họ sẽ từ bỏ hệ thống đồng đô-la vốn đang nợ
nần chồng chất và có trăm ngàn kẽ hở về mặt đạo đức.
Cuộc khủng
hoảng tài chính càn quét toàn cầu rõ ràng không là hậu quả của một loạt sự ngẫu
nhiên và tình cờ, mà là một màn "tổng thanh toán" liên quan đến sự mất
cân bằng nghiêm trọng trong kết cấu kinh tế trên phạm vi toàn cầu đã được trù
liệu từ lâu. Yếu tố quan trọng nhất góp phần tạo nên cục diện biến dạng nghiêm
trọng hiếm có cấu trúc kinh tế trong lịch sử thế giới là việc phát hành quá mức
đồng đô-la kể từ khi hệ thống Bretton Woods bị giải thể năm 1971. Xu hướng
phình to một cách tràn lan, bừa bãi của đồng đô-la đã dần dần thu thập thêm các
yếu tố rủi ro tiềm ẩn khác nhau trong nền kinh tế thế giới. Trải qua quá trình
suy thoái một cách chậm rãi suốt 30 năm, chắc chắn sẽ đi đến trạng thái không
thể tiếp tục được nữa, và cuộc khủng hoảng cuối cùng đã xảy ra.
Bản chất của
cuộc khủng hoảng này là một cuộc khủng hoảng lớn trong hệ thống đồng đô-la. Nó
khác với cuộc suy thoái kinh tế những năm 30 của thế kỷ XX. Cho dù cuộc khủng
hoảng này hạ màn như thế nào, thế giới sẽ không bao giờ trở lại với cục diện
xưa cũ. Từ mô hình phát triển kinh tế thế giới đến sự phân công thương mại quốc
tế, từ cơ chế tiền tệ toàn cầu đến sự tái thiết thị trường tài chính, từ cán
cân quan hệ quốc tế đến bản đồ địa chính trị, từ cuộc Cách mạng năng lượng mới
đến sự ra đời của kỷ nguyên xanh, tác động của cuộc khủng hoảng tài chính này đối
với cục diện của thế giới hiện tại sẽ không kém gì một cuộc thế chiến.
Năm 1971,
Hoa Kỳ đơn phương bãi bỏ hệ thống Bretton Woods. Kể từ đó, việc phát hành đồng
đô-la đã không chịu sự ràng buộc cứng nhắc của vàng, cũng như sự "giám sát
mềm" của các tổ chức quốc tế. Hoa Kỳ bắt đầu buông lỏng việc phát hành đồng
đô-la, tận dụng địa vị đặc quyền là nơi dự trữ của thế giới và tiền tệ thanh
toán, để tận hưởng những lợi ích đáng kinh ngạc của việc trưng thu "thuế
phát hành tiền" đối với thế giới.
Kể từ năm
1959, sự lưu thông của đồng đô-la đã tiếp tục vượt qua tốc độ tăng trưởng GDP của
nền kinh tế thực thể Hoa Kỳ. Hành vi phát hành quá mức đồng đô-la đã bước vào
giai đoạn tăng vọt mới từ sau năm 1997. Ở một mức độ nào đó, khoảng cách giữa
hai đường đồ thị trong hình đã phản ánh lượng "thuế phát hành tiền"
mà Hoa Kỳ đã áp đặt và trưng thu đối với toàn thế giới thông qua việc phát hành
đô-la quá mức nhiều thập kỷ. Cụ thể, năm 1971, Hoa Kỳ đơn phương bãi bỏ hệ thống
Bretton Woods. Đây là hành động vi phạm nghiêm trọng luật pháp quốc tế về đồng
đô-la. Hệ thống Bretton Woods là một công ước quốc tế có sự ràng buộc pháp lý
do các nước lớn trên thế giới cùng ký kết. Chính phủ Mỹ đột nhiên bãi bỏ sự
liên kết giữa đồng đô-la và vàng mà không cần tham khảo ý kiến của bất kỳ ai.
Điều này tương đương với một hành vi "xù nợ" nghiêm trọng của đồng
đô-la. Vì đồng đô-la từng vi phạm công ước quốc tế như vậy, nên trong tương lai
việc nó tiếp tục đột nhiên vi phạm công ước quốc tế và xù nợ như vậy cũng là điều
có thể tưởng tượng được.
Nếu nói rằng
quyền lực tuyệt đối chắc chắn sẽ dần đến sự hủ bại tuyệt đối, vậy thì điều
tương tự cũng áp dụng cho đồng đô-la. Trong khi đặc quyền của đồng đô-la đã
mang lại lợi ích to lớn cho Hoa Kỳ, tác động tiêu cực mà nó mang lại cũng ngày
càng tăng.
Một mặt, bằng
cách cứ in đô-la là có thể tận hưởng thành quả lao động của người khác, hành vi
không làm mà hưởng này chẳng khác gì nghiện ma túy. Nó dần dần làm tan rã tinh
thần Thanh giáo và hệ thống đạo đức xã hội đề cao sự cần kiệm khắc khổ mà Hoa Kỳ
đã tuân thủ kể từ khi lập quốc, đi ngược lại với tinh thần cần cù sáng tạo nên
của cải trong "Giấc mơ Mỹ", thúc đẩy và dung túng cho các quan niệm
tiêu cực trong toàn xã hội như khuyến khích sự đầu cơ, sùng bái sự xã xỉ, tiêu
dùng phóng túng, tự bành trướng, làm xói mòn lòng nhiệt tình tạo ra của cải của
thế hệ xã hội mới, từng bước làm cạn dần lượng của cải xã hội mà Hoa Kỳ đã tích
lũy được trong suốt 200 năm qua.
![]() |
| Lượng tồn tiền tệ và GDP thực sự của Mỹ |
Chính việc phát hành quá mức đồng đô-la đã gây ra những biến dạng nghiêm trọng trong cấu trúc của nền kinh tế toàn cầu. Nếu không có một hệ thống đô-la bất hợp lý đứng ra chống đỡ, cục diện mất cân bằng cực đoan giữa nợ và tiêu dùng quá mức ở Hoa Kỳ, giữa sản xuất và tích trữ quá mức ở các nước mới nổi sẽ không thể duy trì. Chưa có quốc gia nào có thể liên tục thâm hụt thương mại và thâm hụt tài khóa suốt hơn 30 năm như Mỹ. Dưới áp lực nợ nặng nề, thế nhưng nền kinh tế quốc gia vẫn không chịu sụp đổ một cách có hệ thống. Nguyên nhân sâu xã là sau khi đồng đô-la tách khỏi sự liên kết với vàng, trên thực tế Hoa Kỳ không cần phải làm việc vất vả để trả nợ, chỉ cần khởi động cỗ máy in tiền là họ có thể giảm đáng kể áp lực nợ và san đều hậu quả của lạm phát ra toàn thế giới. Sự phi lý, suy thoái và bất công của một hệ thống tiền tệ như vậy có thể nói là chưa từng có trong lịch sử thế giới.
Mặc dù vậy,
hệ thống đồng đô-la vẫn khó có thể tồn tại mãi mãi.
Đến năm
2008, tổng quy mô của trái phiếu Kho bạc Hoa Kỳ, trái phiếu chính quyền địa
phương, trái phiếu doanh nghiệp, trái phiếu tài chính và nợ tư nhân đạt 57
nghìn tỷ đô-la. Trong những năm gần đây, con số đó tăng 7 – 8% mỗi năm. Cách lấy
lãi trả lãi ngày càng tăng thêm, trong khi đó GDP và thu nhập bình quân của Hoa
Kỳ mỗi năm chỉ tăng khoảng 3%. Do tốc độ tăng nợ luôn cao hơn tốc độ tăng trưởng
bình quân thu nhập quốc dân, từ năm 1980, tỷ trọng tổng nợ của Mỹ (không chỉ nợ
quốc gia) so với GDP liên tục tăng trong suốt 30 năm, từ 163% lên 370% hiện
nay. Do hiệu ứng của phương thức lấy lãi trả lãi, quy mô gia tăng tổng nợ của Mỹ
sẽ ngày càng trở nên khủng khiếp hơn trong tương lai. Hiện tại, tổng số nợ của
Hoa Kỳ đã hình thành nên một "hồ nợ nần" nguy hiểm.
Kể từ khi đồng
đô-la tách khỏi sự liên kết với vàng năm 1971, tổng nợ của Mỹ đã tăng trung
bình 6%, kể từ năm 2000 thì luôn chạm mức 7-8%. Nếu chúng ta tính toán với tỷ lệ
lạc quan nhất là 6%, thì sau 41 năm, tổng số nợ của Hoa Kỳ sẽ đạt tới con số
kinh hoàng: 621,5 nghìn tỷ đô-la! Thu nhập quốc dân Mỹ với quy mô hiện tại khoảng
11 nghìn tỷ đô-la, với tốc độ tăng trưởng trong dài hạn là 3%/năm, vậy thì sau
41 năm cũng chỉ đạt mức 37 nghìn tỷ đô-la. Nếu khối nợ là 621,5 nghìn tỷ đô-la,
chi phí lãi vay trung bình là 6%, vậy chi phí lãi vay sẽ cao tới 37,3 nghìn tỷ
đô-la.
Nói cách
khác, năm 2051 sẽ là một năm rất quan trọng, đến thời điểm đó, tổng số tiền lãi
phải trả cho tất cả các khoản nợ của Hoa Kỳ sẽ vượt quá tổng thu nhập quốc dân
của Hoa Kỳ, điều đó có nghĩa là nền kinh tế Hoa Kỳ sẽ hoàn toàn phá sản!
Những khoản
nợ này không bao gồm các khoản nợ tiềm ẩn hiện tại của bảo hiểm y tế và quỹ an
sinh xã hội lên tới hơn 100 nghìn tỷ đô-la.
Xã hội Mỹ
đang ở vào trạng thái vận hành trên đòn bẩy rất cao. Toàn bộ nền kinh tế quốc
gia cuối cùng sẽ không thể chịu được áp lực nợ cả gốc và lãi trầm trọng đến như
vậy, điều đó sẽ dẫn đế sự sụp đổ cuối cùng.
Do đó, một
cuộc khủng hoảng đồng đô-la không phải là vấn đề có xảy ra hay không, bởi nó chỉ
là vấn đề thời gian. Khả năng cao là khi "đáo hạn" vào năm 2051 thì sự
sụp đổ của đồng đô-la đã xảy ra từ trước đó rồi. Có lẽ, cơn sóng thần tài chính
2008 là khởi đầu cho sự tan rã của đồng đô-la.
Trích "Chương 9, Chiến tranh tiền tệ - phần 2 - Sự thống trị của quyền lực tài chính, Song Hong Bing"
Đọc tiếp:


.jpg)
Nhận xét
Đăng nhận xét