Đơn vị tiền tệ: kẻ hủy diệt lịch sử
Chúng ta mong
muốn rằng tại thời điểm khủng hoảng như hiện nay, sẽ có một chính sách có thể
thúc đẩy tiền tệ thế giới. Cuộc khủng hoảng tài chính hiện tại là thời cơ duy
nhất có thể giúp chúng ta làm được điều đó, bởi vì chỉ khi xảy ra khủng hoảng,
bạn mới có thể làm những việc như thế này
Mundell – Cha đẻ của đồng Euro, ngày 13 tháng 11
năm 2008
Nền kinh tế
toàn cầu cần một loại tiền tệ toàn cầu
Paul Volcker – cựu Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang
Kiểm soát tiền
và tín dụng có thể đánh thẳng vào trái tim của chủ quyền quốc gia
Alden W. Clausen – Chủ tịch Ngân hàng Hoa Kỳ, Chủ
tịch Ngân hàng Thế giới
Một khi hệ thống
tiền tệ và tín dụng của một quốc gia bị kiểm soát một phần, thì không thể biết
ai là người đang thiết lập nên hệ thống pháp luật của quốc gia đó
W. L. Mackenzie King – cựu Thủ tướng Canada
Trên thế giới
luôn có một số người thông minh nhìn thấu quy luật của trò chơi kim tiền.
Kiyosaki – tác giả cuốn Cha giàu, cha nghèo là một trong số đó. Ngay khi
cơn sóng thần tài chính bùng phát năm 2008, ông đã đề cập trong một bài báo vào
ngày 24 tháng 11 như sau: "Năm 1910, bảy người đã tổ chức một cuộc họp bí
mật trên đảo Jekyll gần bờ biển Georgia. Người ta ước tính rằng họ sở hữu tới
1/6 tổng tài sản của thế giới. Sáu người trong số họ đại diện cho Morgan,
Rockefeller và Chính phủ Hoa Kỳ. Người còn lại đến từ châu Âu, đại diện cho
Rothschild và Warburg. Năm 1913, Cục Dự trữ Liên bang được thành lập là kết quả
trực tiếp của cuộc họp bí mật này. Điều thú vị là, Cục Dự trữ Liên bang không
trực thuộc liên bang, không có dự trữ, cũng chẳng phải là ngân hàng. FED kiểm
soát hệ thống ngân hàng và cung ứng tiền tệ của Hoa Kỳ. Năm 1944 hệ thống
Bretton Woods thúc đẩy việc thành lập Quỹ Tiền tệ Quốc tế và Ngân hàng Thế giới
để kiểm soát hệ thống ngân hàng và cung ứng tiền tệ trên thế giới, giống như Cục
Dự trữ Liên bang làm với Hoa Kỳ. Năm 1971, Tổng thống Nixon tuyên bố rằng ông sẽ
dỡ bỏ mối liên kết giữa đồng đô-la và vàng, điều đó có nghĩa là bước đầu tiên
trong việc kiểm soát hệ thống tài chính thế giới đã hoàn tất. Năm 2008, nền
kinh tế thế giới rơi vào khủng hoảng, những người giàu càng trở nên giàu hơn,
nhưng hầu hết người nghèo sẽ càng nghèo hơn. Sự xuất hiện của cuộc khủng hoảng
này bắt nguồn trực tiếp từ cuộc họp bí mật diễn ra vài thập kỷ trước đó. Nói
cách khác, một phần rất lớn của khủng hoảng tài chính đã được lên kế hoạch từ
lâu."
Liệu thế giới
có cần đến một ngân hàng trung ương toàn cầu? Nếu muốn có một hệ thống tiền tệ
thế giới duy nhất, nó sẽ cần đến một chính sách tiền tệ có quy mô vô tiền
khoáng hậu để trang bị cho hệ thống tài chính quốc tế. Về bản chất, một loại tiền
tệ toàn cầu duy nhất sẽ khiến cho quyền lực của một ngân hàng vượt qua mọi quốc
gia, chủng tộc và ngôn ngữ. Năm 1994, cựu Nghị sĩ Canada – Paul Hellyer nhận
xét về đồng tiền chung của thế giới: "Trong một hệ thống tiền tệ, ngân
hàng mang tính toàn cầu như vậy, lợi ích của công dân và các quốc gia riêng lẻ
chỉ có thể đi theo lợi ích của hệ thống tài chính quốc tế… Các quốc gia sẽ
không còn có thể xây dựng bất kỳ chính sách độc lập nào." Hệ thống tài
chính hùng mạnh nhất và đứng trên tất cả các quốc gia có chủ quyền này sẽ được
vận hành bởi một tập đoàn quyền lực mang tầm thế giới – những người không cần
phải chịu trách nhiệm với bất kỳ ai.
Để thực hiện
kế hoạch lớn như vậy không thể chỉ trong ngày một ngày hai. Nó cần có sự chuẩn
bị, tích lũy, lập kế hoạch và nghiên cứu lý luận dài hạn, sau đó chờ thời điểm
thích hợp để khởi động. Việc lựa chọn thời điểm chín muồi là quan trọng nhất, đề
xuất quá sớm hay quá muộn đều sẽ gây ra những hậu quả khó lường. Các cuộc thảo
luận lý thuyết về hệ thống tiền tệ duy nhất của thế giới bước vào giai đoạn
chuyên sâu vào đầu những năm 60 của thế kỷ XX. Trong số đó, một số nhận xét
quan trọng về loại tiền duy nhất trên thế giới có mối tương quan rõ ràng với
nhau.
Chuyên gia
kinh tế cao cấp, phát biểu tại hội nghị thường niên của Ngân hàng Thế giới:
1969:
"Hãy để tôi chuyển từ những lời phản đối theo kiểu 'bới lông tìm vết' sang
thành một số thảo luận tích cực hơn. Ngoài ra, xin bắt đầu với việc đánh giá những
điều tốt nhất và tệ nhất của một hệ thống tiền tệ quốc tế. Theo đánh giá của
tôi, hệ thống tiền tệ tốt nhất sở hữu loại tiền tệ duy nhất có quyền lực tài
chính trên thế giới."
Charles P. Kindleberger – Giáo sư kinh tế Viện
Công nghệ Massachusetts, phát biểu tại cuộc họp Cục Dự trữ Liên bang tại Boston
1984:
"Tôi đề xuất một giải phát thay thế triệt để cho thế kỷ tới: Tất cả các nền
dân chủ công nghiệp đều thiết lập một loại tiền tệ duy nhất dựa trên chính sách
tiền tệ chung và thành lập ngân hàng phát hành tiền tệ chung để xác định chính
sách tiền tệ… Trong ngắn hạn, đề xuất này thực sự quá cực đoan, nhưng nó có thể
cung cấp một tầm nhìn hay mục tiêu hướng dẫn các bước đi trong tương lai…"
Richard Cooper – Giáo sư tại Đại học Hardvard,
phát biểu tại cuộc họp của Cục Dự trữ Liên bang tại Boston
1998:
"Tốc độ chuyển đổi sang một loại tiền tệ duy nhất trên thế giới có thể khiến
nhiều người kinh ngạc. Thế giới có thể tiến hóa từ hơn 200 loại tiền tệ ngày
nay thành chỉ một loại tiền tệ trong vòng 10 năm (2008), ngoài ra 25 năm nữa kể
từ hôm nay (2023), các nhà sử học sẽ tự hỏi tại sao phải mất quá nhiều thời
gian để xóa hệ thống tiền tệ đã tồn tại trong suốt 20 thế kỷ."
Bryan Taylor – Chuyên gia kinh tế Công ty Dữ liệu
Tài chính Toàn cầu
(Nói ra điều
này cách đây hơn một thập kỷ, cho thấy trình độ của Bryan Taylor rất đáng nể. Nếu
nói rằng ông là một nhà tiên tri, chi bằng gọi ông là một người lập kế hoạch
thì chính xác hơn.)
2001:
"25 năm trước, khi thành lập VISA, những người sáng lập đã nhìn thế giới
như một hệ thống cần đến một loại tiền tệ duy nhất để trao đổi. Mọi thứ chúng
tôi làm đều dựa trên tầm nhìn toàn cầu, chúng tôi đã và đang nỗ lực để từng bước
đạt được khát vọng mang tính toàn cầu của mình."
Sarah Perry – Trưởng phòng Hoạch định Chiến lược,
VISA
2004:
"Nếu trong những thập kỷ tới, nền kinh tế thị trường toàn cầu có những bước
phát triển bùng nổ, vậy thì sự xuất hiện của một loại tiền tệ mang tính toàn cầu
có vẻ rất logic."
Martin Wolf – Nhà bình luận kinh tế Finacial
Times
Ngày 5
tháng 1 năm 2007, Ben Steyr – Giám đốc Sở Kinh tế Quốc tế Hiệp hội Đối ngoại
Hoa Kỳ, Đã viết bài báo "Khiếm khuyết của hệ thống vàng là tiền tệ kỹ thuật
số" trên tờ Financial Times, so sánh những mặt lợi – hại của tỷ giá
hối đoái thả nổi và cố định. Ông nhiều lần nhấn mạnh rằng hệ thống tiền tệ thế
giới ngày nay là mắt xích yếu nhất trong quá trình toàn cầu hóa. Cách giải quyết
là một lần nữa tiến hành tiền tệ hóa đối với vàng, sử dụng "vàng điện tử"
làm phương tiện thành toán trong điều kiện công nghệ hiện đại. Kết luận của ông
là: "Hệ thống tiền tệ vàng kỹ thuật đó nghe có vẻ cực đoan và rất khó đạt
được, nhưng việc tiến hành điện tử hóa với hệ thống tiền tệ bằng vàng mà con
người sử dụng trong thực tiễn suốt 2500 năm. Cuối cùng sẽ chứng minh rằng hệ thống
tiền tệ này có tính bền vững hơn hẳn so với những loại tiền tệ chủ quyền mới trải
qua 35 năm ngắn ngủi của giai đoạn thử nghiệm."
Ngày 9
tháng 5 năm 2007, Tạp chí Foreign Affairs – cơ quan truyền thông của Hiệp
hội Đối ngoại Hoa Kỳ đã đăng bài viết của Ben Steyr, "Sự kết thúc của những
loại tiền tệ chủ quyền quốc gia". Steyr đã chỉ ra rằng: "Để thực hiện
quá trình toàn cầu hóa một cách an toàn, các quốc gia nên từ bỏ chủ nghĩa tiền
tệ quốc gia và xóa bỏ các loại tiền tệ không cần thiết, bởi vì chúng là nguyên
nhân sâu xa dẫn đến nhiều bất ổn hiện nay." Theo quan điểm của Steyr,
nguyên nhân sâu xa dẫn đến tình trạng hỗn loạn tài chính thế giới hiện nay là sự
phiền hà của các loại "tiền tệ có chủ quyền". Ông nói: "Tại sao
các cuộc khủng hoảng tiền tệ lại trở nên nghiêm trọng trong những thập kỷ gần
đây? Từ năm 1971, Tổng thống Nixon chính thức tách đồng đô-la ra khỏi vàng, và
dòng tiền tệ chảy trên thế giới không còn quyền đòi hỏi với bất cứ sản phẩm thực
chất nào. Các loại tiền tệ trên thế giới hiện giờ chỉ là những biểu tượng chủ
quyền thuần túy, tạo ra từ những chính sách ma thuật của chính phủ… Cái giá của
câu chuyện thần thoại liên kết tiền tệ với chủ quyền là rất lớn, thậm chí đôi
khi còn nguy hiểm. Chủ nghĩa tiền tệ quốc gia với quá trình toàn cầu hóa không
thể tồn tại chung với nhau, xung khắc như lửa với nước." Có thể khẳng định
rằng, Steyr sẽ giới thiệu khái niệm về loại tiền tệ duy nhất trên thế giới, vì
vậy các loại tiền tệ có chủ quyền phải bị loại bỏ. Steyr chỉ ra thêm:
"Không còn nghi ngờ gì nữa, trong vài thập kỷ qua, đồng đô-la đã trở thành
một loại tiền tệ toàn cầu. Các quốc gia trên thế giới nắm giữ đồng đô-la để
giao dịch ở nhiều thị trường khác nhau, đặc biệt là dầu mỏ. Vị thế đặc quyền của
đồng đô-la ngày nay không phải do Chúa ban tặng, ban đầu nó cũng được hỗ trợ bởi
một loại tiền tệ đáng tin cậy khác (vàng). Người khác sẵn sàng chấp nhập đồng
đô-la vì họ tin rằng những gì họ mua trong quá khứ có thể đổi lấy hàng hóa
tương đương trong tương lai. Điều đó gây ra một gánh nặng rất lớn cho Chính phủ
Mỹ để đảm bảo cho sự 'đáng tin cậy'. Thật không may, các tổ chức tiền tệ không
thể gánh vác được trọng trách này. Chính sách tài khóa thiếu thận trọng của Mỹ
đang làm suy yếu địa vị tiền tệ toàn cầu của đồng đô-la."
Giải pháp
được đề xuất bởi ông Steyr là gì? Đó là việc tiền tệ hóa đối với vàng, và sử dụng
một loại tiền tệ duy nhất trên thế giới. Ông nói: "Các ngân hàng vàng tư
nhân đã tồn tại, để chủ tài khoản có thể sử dụng vàng miếng như một loại cổ phiếu
thanh toán quốc tế. Mặc dù, hiện tại ngân hàng vàng vẫn chỉ là một loại hình
kinh doanh nhỏ, nhưng sự suy yếu của đồng đô-la, trong những năm gần đây, nó đã
phát triển đáng kể. Nếu bạn nói về một hệ thống tiền tệ quốc tế mới dựa trên
vàng, chắc chắn nghe có vẻ kỳ quặc. Nhưng vào năm 1900, một hệ thống tiền tệ
không có vàng cũng giống như vậy. Công nghệ hiện đại đã khiến cho việc khôi phục
tiền vàng thông qua các ngân hàng vàng tư nhân trở nên khả thi, chúng ta hoàn
toàn có thể khôi phục lại tiền vàng, ngay cả khi không có sự hỗ trợ của chính
phủ." Đoạn này chính là phần "vẽ rồng điểm mắt" và cũng là trọng
tâm của bài viết. Nói cách khác, ngay cả khi không có sự hỗ trợ của các chính
phủ, chúng ta vẫn phải loại bỏ các loại tiền tệ có chủ quyền và thực hiện một
loại tiền tệ duy nhất trên thế giới với vàng là trung tâm!
Có thể thấy
rõ ràng, giá trị quan của Steyr, Greenspan đối với tiền vàng là hết sức nhất
quán, bắt nguồn từ rất nhiều gia tộc ngân hàng ở lục địa già châu Âu. Đặc biệt
là khái niệm tài chính của gia tộc Rothschild lại hoàn toàn trái ngược với quan
điểm tiền tệ của tập đoàn quyền lực mới nổi Mỹ. Thủ đoạn chính mà gia tộc
Rothschild dùng để đánh bại đối thủ trong 200 năm qua là "thiết lập sẵn những
điều kiện để đối thủ không thể thắng". Có hai tập đoàn quyền lực lớn nhất
trong lĩnh vực tài chính thế giới ngày nay, là tập đoàn quyền lực theo theo "phe
bảo vệ môi trường vàng" có gia tộc Rothschild là nòng cốt và tập đoàn quyền
lực theo phe "chiến tranh dầu mỏ" với Rockefeller là thủ lĩnh. Hai
bên đều có cùng một chiến lược, đó là kiểm soát tiền tệ duy nhất của thế giới
trong tương lai, nhưng họ lại có sự khác biệt lớn về mức độ lợi ích và khái niệm
tiền tệ.
"Phe bảo
vệ môi trường vàng" chú ý nhiều hơn đến các thuộc tính đạo đức của tiền tệ,
nhấn mạnh sự công bằng, hợp lý vốn có của nó và đề cao đạo đức. Họ tin rằng hệ
thống tiền tệ thế giới trong tương lai phải bao gồm hai yếu tố cơ bản là vàng
và môi trường có tính trung thực và linh hoạt. "Phe chiến tranh dầu mỏ"
thì coi trọng các yếu tố bạo lực đằng sau tiền tệ. Họ tin rằng miễn là họ kiểm
soát nguồn cung dầu ở Trung Đông, thì họ không sợ các thế lực khác không chịu
cúi đầu. Cùng với lực lượng quân đội mạnh mẽ và khả năng răn đe chiến tranh,
trên thế giới này sẽ chẳng ai dám tùy tiện từ chối đồng đô-la Mỹ.
Ngay cả khi
đồng đô-la bị bãi bỏ và các khoản nợ bằng đồng đô-la bị "xù" mất, tiền
tệ thế giới mới cũng sẽ là một loại "tín dụng" có thể bị thao túng
tùy ý dưới lưỡi lê bén sắc. Màn tỉ thí giữa hai tập đoàn quyền lực khổng lồ này
phản ánh qua màn tỉ thí ở cấp độ quốc tế giữa Hoa Kỳ và các quốc gia thuộc lục
địa già châu Âu, hay cuộc đối đầu giữa đồng đô-la và đồng euro. Trong hoạt động
chính trị đối nội của Hoa Kỳ, nó lại được phản ánh qua sự giằng co giữa Đảng
Dân chủ (chủ trường bảo vệ môi trường) và Đảng Cộng hòa (chủ trường chiến tranh
dầu mỏ).
Làm thế nào
để lợi dụng đấu đá giữa hai phe, để từ đó tối đa hóa lợi ích chiến lược của
Trung Quốc? Đây sẽ là một câu hỏi lớn đối với trí tuệ ngoại giao của quốc gia
này.
Ngày 7
tháng 1 năm 2008, tờ Financial Times của Anh đã đăng tải bài viết
"Vàng là một loại tiền tệ toàn cầu mới" của một nhà bình luận. Đây là
bài viết thẳng thắn nhất kêu gọi tiến hành tiền tệ hóa đối với vàng trên các
phương tiện truyền thông chính thống ở châu Âu và Hoa Kỳ trong những năm gần
đây. Tác giả tin rằng giá vàng tăng mạnh trong thời gian gần đây phản ánh sự lo
lắng của các nhà đầu tư về tình hình tài chính quốc tế hiện nay. Một khi vàng
trở thành một loại tiền tệ, nó sẽ không chỉ tăng giá so với đồng đô-la, mà còn
tăng giá so với bảng Anh và đồng euro. "Đối với vàng mà nói, một quan điểm
tốt hơn có lẽ là thay đổi nhận thức đối với vàng của các ngân hàng trung ương
trước khi Mỹ từ bỏ kim ngân bản vị, nghĩa là vàng không phải là một loại hàng
hóa, mà là một loại tiền tệ khác."
Nếu chúng
ta hiểu rằng kể từ thời đại của xã hội Rhodes, Tập đoàn quyền lực Anglo-America
đã áp dụng những thủ đoạn thao túng hết sức khéo léo của truyền thông và chương
trình nghị sự công cộng, họ sẽ không dễ dàng bỏ quan các cơ quan ngôn luận như Foreign
Affairs, The Economist, Financial Times tầng lớp tinh anh của thế giới kiểm
soát; những "ý kiến cá nhân" của những nhân vật có tiếng trong xã hội
như Ben Steyr. Bởi vì đó không phải là một tuyên bố cá nhân đơn thuần, nó là một
chỉ báo quan trọng về ý chí của nhóm lợi ích, một mắt xích trong chiến dịch
truyền thông đã được lên kế hoạch chu đáo. Nếu không nằm ngoài dự đoán, khi cuộc
khủng hoảng ngày càng trở nên sâu rộng, thì sẽ có ngày càng nhiều các nhân vật
trên thị trường và giới truyền thông phương Tây "không hẹn mà gặp"
cùng nhau bày tỏ sự hứng thú đối với vàng. Cuối cùng, giá vàng tăng vọt sẽ trở
thành tiếng chuông báo hiệu cho một "cú đâm" chí mạng đối với hệ thống
đồng đô-la.
Kể từ khi kết
thúc cuộc họp Bilderberg ngày 17 tháng 5 năm 2009, Rothschild, George Soros và
những người khác ngay lập tức cảnh báo rằng cuộc khủng hoảng sắp tới là một cuộc
khủng hoảng tiền tệ và họ không hề nói đùa. Một cuộc khủng hoảng tiền tệ nghiêm
trọng xuất phát từ đồng đô-la. Nó đang tạo ra hai tác dụng chính. Một là giúp
Hoa Kỳ thực hiện một cuộc "xù nợ" triệt để. Hai là làm rúng động hệ
thống tiền tệ thế giới hiện có, tạo ra thanh thế cho một tiền tệ duy nhất của
thế giới. Điều này rất có nét tương đồng với sự kiện cuộc khủng hoảng năm 1907
dẫn đến việc thành lập Cục Dự trữ Liên bang năm 1913. Mọi người sẽ thấy rằng nếu
không có Ngân hàng Trung ương Thế giới và một loại tiền tệ thế giới thống nhất
thì nền kinh tế thế giới dễ bị tổn thương như thế nào.
Trích "Chương 10, Chiến tranh tiền tệ - phần 2 - Sự thống trị của quyền lực tài chính, Song Hong Bing"
Đọc tiếp:
Nhận xét
Đăng nhận xét