Vàng: loại tiền tệ lý tưởng cho tầng lớp tinh anh
Trong câu chuyện
của Ayn Rand, khi những người thuộc tầng lớp tinh hoa lặng lẽ "đình
công" và rút khỏi tất cả các vị trí quan trọng trong xã hội, họ đã cùng
nhau trốn trong một vùng đất thuần khiết của dãy núi Colorado, sẵn sàng xây dựng
lại một vương quốc thiên đường. Ở nơi "thế ngoại đào nguyên" này, điều
thú vị nhất là loại tiền mà họ sử dụng không phải là đô-la, cũng không phải là
một loại tiền giấy, mà là một loại tiền làm từ vàng thật. Trên thực tế, cho dù
là sự cắt nghĩa đối với vàng mà Greenspan đề cập trong cuốn sách Vàng và tự
do kinh tế, việc gia tộc Rothschild kiểm soát quyền định giá đối với vàng
trong gần một trăm năm, hay là sự thao túng âm thầm của các ngân hàng trung
ương siêu cấp trên thế giới vàng, không ai là không công nhận sự hứng thú của
các chủ ngân hàng quốc tế đối với vàng.
Vàng chiếm một vị
trí "tối cao vô thượng" trong tâm trí của các chủ ngân hàng quốc tế.
Điều này giải thích tại sao những người này lại nắm giữ vàng chặt chẽ đến vậy,
không những thế họ còn tẩy não người khác, khiến mọi người ở các quốc gia khác
nghĩ rằng vàng không quan trọng. Bằng cách diễn giải có phần mờ ám và quanh co,
cuốn sách này đưa ra một câu trả lời rõ ràng.
Trong Atlas
Shrugged, Francisco là linh hồn của toàn bộ câu chuyện. Khi giải thích tiền
là gì và sự giàu có là gì, anh ta liên tục đưa ra một tiêu chí quan trọng, tiền
phải dựa trên giá trị tiêu chuẩn. Giá trị này phải có ý nghĩa thực sự như một
thước đo khách quan về hoạt động kinh tế. Nó bắt buộc phải là một loại hàng
hóa, chẳng hạn như một đơn vị vàng. Vàng là một phương tiện lưu trữ của cải và
giá trị, nó phản ánh chính xác giá trị của các hàng hóa và dịch vụ khác nhau.
Với
Francisco, tiêu chuẩn giá trị của tiền bạc đang bị xói mòn bởi lạm phát. Ông
tin rằng sự mất giá tiền tệ chủ yếu là do con người đã dùng tiền giấy để thây
thế cho vàng, và đó cũng là nguyên nhân cốt yếu dẫn đến sự suy đồi về đạo đức
xã hội. Do đó, trong mắt tầng lớp tinh anh trên thế giới và các chủ ngân hàng
quốc tế, vàng là một loại tiền tệ trung thực. Nó khách quan, công bằng và không
lừa đảo, là một sự đảm bảo trang nghiêm và không giả dối khi thực hiện các giao
dịch trong xã hội. Nó đại diện cho mọi của cải mà bạn sở hữu trong hôm nay có
thể đổi lấy hàng hóa và dịch vụ tương đương trong ngày mai, năm sau và trong cả
tương lai xa hơn nữa.
Francisco
tin rằng vàng đóng một vai trò lưu trữ của cải, là một thước đo công bằng và hợp
lý trong toàn bộ hệ thống tiền tệ. Ngược lại, một hệ thống tiền tệ hợp lý trên
thực tế là một hệ thống phân phối của cải xã hội. Liệu nó có công bằng và hợp
lý hay không, quyết định ở mức độ đạo đức và luân lý của toàn xã hội. Một hệ
thông tiền tệ hợp lý sẽ mang lại sự công bằng xã hội và đối xử bình đẳng cho những
người làm việc siêng năng, chăm chỉ để tạo ra của cải, giỏi tiết kiệm và tích
lũy. Những kẻ đầu cơ trục lợi, gian manh xảo trá sẽ phải chịu sự ngăn chặn và hạn
chế từ hệ thống tiền tệ hết sức hợp lý này. Do đó, một hệ thống tiền tệ hợp lý
là nền tảng quan trọng cấu thành nên đạo đức xã hội.
Hệ thống tiền
tệ sẽ quyết định phương thức phân phối của cải, thế nên cuối cùng nó cũng sẽ
quyết định giới hạn của đạo đức xã hội. Một hệ thống tiền tệ hợp lý có thể kích
thích tạo ra của cải và kiềm chế đầu cơ. Ngược lại, một hệ thống tiền tệ vô lý
khuyến khích đầu cơ sẽ ngăn chặn việc tạo ra của cải thực sự và làm tan rã giới
hạn đạo đức xã hội, hệ thống luân lý sẽ sụp đổ và nền văn minh xã hội chắc chắn
sẽ ngày càng mờ nhạt và lụi tàn. Từ quan điểm của Francisco – nhân vật đại diện cho các chủ
ngân hàng quốc tế, một hệ thống tiền tệ không hợp lý chính là một âm mưu và thủ
đoạn để cướp sạch của cải trong xã hội.
Bài viết
năm 1966 của Greenspan với tựa đề Luận về tự do kinh tế đã thể hiện những
ý tưởng của ông hoàn toàn ăn khớp với quan điểm và lý luận bên trong nhân vật Francisco. Greenspan cũng chỉ ra sự chán ghét
của Francisco với tiền
tệ mất giá và lạm phát. Rõ ràng có thể thấy, quần thể của họ đã cùng nhau lên
tiếng phản đối chính sách nới lỏng tiền tệ, phản đối hệ thống tiền tệ pháp định
và tin tưởng rằng Chính phủ Hoa Kỳ, Cục Dự trữ Liên bang… không nên can thiệp
vào các hoạt động kinh tế. Họ là những người phát ngôn kiên định của nền kinh tế
Chủ nghĩa Tư bản theo phương hướng tự do và buông lỏng triệt để.
Điều này
khiến cho chúng ta không thể không đặt ra câu hỏi nghi vấn. Greenspan đã 40 tuổi
khi ông xuất bản bài viết này vào năm 1966, quan điểm cá nhân, giá trị quan và
thế giới quan của ông từ lâu đã được định hình. Tuy nhiên, khi ngồi vào vị trí
Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang, ông đã buông tay phó mặc đồng đô-la, nới lỏng
chính sách tiền tệ của Hoa Kỳ trong một khoảng thời gian siêu dài, dẫn đến cơn
sống thần tài chính càn quét khắp thế giới. Rốt cuộc Greenspan đang nghĩ gì? Những
hàng động thực tế của ông hoàn toàn khác biệt với niềm tin của chính ông.
Những lời
nói và hành động của Greenspan trong việc ra quyết định và thực thi chính sách
tiền tệ không ăn nhập với niềm tin và sự kiên định nhất quán của ông, khiến
chúng ta càng có thêm lý do để đặt câu hỏi về cuộc khủng hoảng tài chính cuối
năm 2008. Greenspan thực sự không nhận ra cuộc khủng hoảng kinh tế đang đến? Năm
1957, Greenspan đã dự đoán được cuộc khủng hoảng kinh tế 1958 trước sáu tháng.
Khi tư vấn cho các doanh nghiệp sắt thép của Mỹ, ông dự đoán chính xác khủng hoảng
kinh tế sắp xuất hiện. Nhưng năm 2002, khi thực thi chính sách nới lỏng tiền tệ,
quyết định bơm một lượng tiền khổng lồ vào nền kinh tế, ông lại hoàn toàn không
hay biết rằng bong bóng bất động sản đang ngày một phình to. Lẽ nào ông thực sự
không nhìn thấy một cơn bão khủng khiếp sắp ập tới, cuối cùng sẽ dẫn đến một thảm
họa tài chính?
Cho đến đầu
năm 2007, Greenspan vẫn phát biểu rằng cuộc khủng hoảng thế chấp dưới chuẩn sẽ
không gây ra vấn đề gì đáng ngại. Nếu như khả năng ra quyết sách của ông tệ đến
như vậy thì chắc chắn ông đã không phải là Greenspan rồi.
Liệu có tồn
tại một khả năng rằng, Greenspan đang cố ý phá hủy giá trị của đồng đô-la, phá
hủy tín dụng đồng đô-la và phá hủy cơ sở sinh tồn của đồng đô-la? Xin lưu ý rằng,
sự sụp đổ của đồng đô-la không có nghĩa là Hoa Kỳ sụp đổ. Ngược lại, sau khi
"xù" được tất cả các khoản nợ bằng đồng đô-la, Hoa Kỳ sẽ càng trở nên
nhẹ gánh. Dựa trên sức mạnh quân sự, khả năng đổi mới khoa học – công nghệ và
nguồn lực dồi dào, Hoa Kỳ có thể thông qua cái gọi là "bảo hộ phá sản"
để rũ bỏ mọi vướng mắc nợ nần và thay đổi quy tắc trò chơi tiền tệ thế giới. Cuối
cùng, Hoa Kỳ sẽ lấy ra 8.100 tấn vàng dự trữ và 3.400 tấn vàng từ Quỹ Tiền tệ
Quốc tế (IMF). Lúc này, để "giải cứu tín dụng tiền tệ", Hoa Kỳ sẽ buộc
lòng phải gắn kết giữa vàng và loại "tiền tệ mới' để níu giữ lòng tin của
thế giới. Tất nhiên, các quốc gia thiếu lượng dự trữ vàng trên thế giới sẽ là
những kẻ thua cuộc lớn nhất. Đến lúc đó, ngoài một "chuỗi nợ" ra thì
đồng đô-la chẳng mất gì, và thứ mà nó đạt được đó sẽ là một thế giới mới lấp
lánh ánh vàng.
Chúng ta sẽ
giẫm lên vết xe đổ của cuộc siêu lạm phát ở Đức năm 1923 ư? Nếu đúng như vậy,
thì việc một số lượng rất nhỏ người bắt đầu bán khống đồng đô-la với quy mô lớn
chính là một tín hiệu cực kỳ nguy hiểm.
Trích "Chương 9, Chiến tranh tiền tệ - phần 2 - Sự thống trị của quyền lực tài chính, Song Hong Bing"
Đọc tiếp:
Nhận xét
Đăng nhận xét