Cuộc điều tra của quốc hội
Việc gia tộc
Rockefeller có sự kiểm soát tài sản mạnh mẽ và ảnh hưởng chính trị tất nhiên đã
thu hút sự chú ý của Quốc hội Hoa Kỳ.
Năm 1950, dân biểu
Patman đã mở một cuộc điều tra về tài sản của quỹ, nhằm điều tra xem quỹ có sử
dụng nhiều danh mục tài sản khác nhau để thao túng thị trường một cách trá hình
hay không. Các kết luận của cuộc điều tra này được viết theo cách sau: "Đời
sống kinh tế của cả nước chúng ta đan xen với các hoạt động thương mại của một
số lượng lớn các quỹ tín thác. Nếu không lập tức triển khai các biện pháp tương
ứng để đối phó khía cạnh của cuộc sống Mỹ sẽ nằm dưới sự kiểm soát của các quỹ
tín thác này."
Bản báo cáo này
sau khi được đệ trình chẳng khác gì ném bùn xuống biển, không hề có văn bản
phúc đáp, cũng chẳng có biện pháp thực sự nào được thực hiện, và cuối cùng nó
đã chết từ trong trứng nước.
Năm 1952, nghị sĩ
Edward Cox đã lãnh đạo cuộc điều tra thứ hai của Quốc hội Hoa Kỳ về các quỹ được
miễn thuế, cố gắng tìm hiểu kỹ xem liệu các quỹ đó có sử dụng nguồn lực của họ
để vi phạm lợi ích và truyền thống quốc gia Hoa Kỳ hay không. Từ khi bắt đầu cuộc
điều tra, Tập đoàn Rockefeller tận dụng thế lực lâu đời của Đảng Dân chủ, tìm
trăm phương ngàn kế để chấm dứt cuộc điều tra. Đầu tiên là, họ đặt ra thời hạn
vỏn vẹn 6 tháng cho một cuộc điều tra quy mô lớn vốn phải mất vài năm để hoàn
thành.
Sau vài tháng
liên tục gặp trắc trở và đối mặt với trùng trùng khó khăn, cuối cùng ông Cox đã
không thể vượt qua những trở ngại của đối thủ. Trong quá trình điều tra, do mệt
mỏi sinh bệnh nên cuối cùng ông đã lao lực mà chết.
Một thời gian
sau, dân biểu Carroll Reece đã đệ trình một cuộc điều tra lần thứ ba, với ý định
tiếp tục tiến hành và duy trì cuộc điều tra. Động thái này ngay lập tức đã gây
ra một cuộc phản đối dữ đội từ Tập đoàn Rockefeller. Mọi người đều biết rằng nếu
kết luận của cuộc điều tra phơi bày bản chất hoạt động của các quỹ, hệ thống quỹ
sẽ phải đối mặt với làn sóng nghi ngờ và phản đối mạnh mẽ, và rất có khả năng
nó sẽ bị chấm dứt.
Tờ Washington
Post, vốn có mối liên quan mật thiết với Rockefeller, ngay lập tức nhảy ra
và cáo buộc cuộc điều tra là hoàn toàn ngu ngốc, vô dụng và lãng phí nguồn lực
công cộng với giọng điệu nghiêm khắc hiếm có.
Các phương tiện
truyền thông chính thống không chịu kém cạnh, họ cũng dồn sức tấn công Reece và
cuộc điều tra này. Họ đã gắn mác "thuyết âm mưu" và cố gắng hết sức để
làm ô uế, tấn công và chế giễu Reece, mô tả Reece là "người theo chủ nghĩa
McCarthy".
Cuộc điều tra tiến
hành trong trạng thái gần như bị vây đánh một các toàn diện.
Cùng với những
khó khăn khủng khiếp mà cuộc điều tra đang phải đối mặt, Reece phát hiện ra rằng
trong số năm thành viên của ủy ban điều tra, ngoại trừ chính ông, bốn người còn
lại đều là người đại diện của Rockefeller. Trong số các thành viên này, sự phản
đối, cản trở và đối kháng của nghị sĩ Wayne Hayes là gay gắt nhất. Hayes thường
xuyên đến một khách sạn ở Washington để ăn trưa định kỳ mỗi tuần. Trong khoảng
thời gian này, ông ta đã gặp gỡ với đại diện của một số quỹ lớn, âm thầm bàn bạc
đối sách.
Tại phiên điều tra,
Hayes đã thể hiện khả năng ngắt lời người khác uyên thâm của mình. Trong phiên
điều trần kéo dài 185 phút, Hayes ngắt lời 264 lần. Ông cũng từ chối tuân theo
quy chế điều trần, liên tục công kích, phỉ báng và hạ thấp lời khai của nhân chứng,
không ngừng quấy nhiễu họ. Cuối cùng phiên tòa bị đình chỉ.
Hayes cũng tiết lộ
rằng Nhà Trắng đã liên lạc với ông để thảo luận xem làm thế nào để chấm dứt cuộc
điều tra của ủy ban.
Trong cơ tuyệt vọng,
ủy ban của Reece chỉ có thể dần dần thu hẹp phạm vi điều tra và cuối cùng tập
trung vào ba quỹ tín thác lớn nhất. Tuy nhiên, do những áp lực và sự cản trở
ngày càng mạng mẽ, cũng như những hạn chế về thời gian, tiền bạc, nhân sự, v.v…
Cuối cùng ủy ban này đã phải giải tán.
Ngày 19 tháng 8
năm 1954, Reece đã tổng kết cuộc điều tra như sau: "Các mạng lưới quỹ tín
thác chính là quyền lực thứ hai, chỉ đứng sau chính phủ liên bang… Có lẽ Quốc hội
nên thừa nhận rằng, các cơ cấu quỹ đang ngày càng có quyền lực hơn ở một số
lĩnh vực, chí ít là ở cơ quan lập pháp."
Kể từ đó, sự
kháng cự có tổ chức của chính phủ và Quốc hội đối với quỹ không còn xuất hiện
thêm nữa.
Trích "Chương 8, Chiến tranh tiền tệ - phần 2 - Sự thống trị của quyền lực tài chính, Song Hong Bing"
Đọc tiếp:
Nhận xét
Đăng nhận xét