Ai là bàn tay của chúa?
Có nhiều người trên thế giới này, nhưng cuối cùng
chỉ phân làm hai loại người, một là lãnh đạo người khác và hai là làm theo người
khác. Ý nghĩa của điều này là: nếu không làm nhân vật chính, vậy thì bạn sẽ phải
làm chân sai vặt.
Khi 26 tuổi,
Greenspan nghĩ rằng toàn bộ quy luật vận hàng của nền kinh tế thế giới đã có
trong "Mô hình Greenspan" của mình. Ông tin chắc rằng, chỉ cần có được
các biến lượng chính xác ban đầu, "Mô hình Greenspan" của ông sẽ tính
toán được toàn bộ các quy luật vận hành của nền kinh tế, giống như Newton đã
làm được trong thế giới cơ học cổ điển.
Nhưng câu hỏi là,
ai đặt ra các biến ban đầu? Đây là một câu hỏi Greenspan chưa bao giờ nghĩ đến
trước đây. Theo lời của Newton, bàn tay của Chúa đã đẩy thế giới một cái, và phần
còn lại là những gì mà phạm trù cơ học Newton có thể xử lý. Nhưng trong các hoạt
động kinh tế thì Chúa là ai? Bàn tay của ai đã đẩy hệ thống kinh tế, ai nắm giữ
chìa khóa bộ máy kinh tế? Vấn đề này lần đầu tiên đối mặt trực diện với Greenspan.
Sau khi gặp Ayn
Rand. Greenspan lần đầu tiên nhận ra tầm quan trọng của "bàn tay của
Chúa". Chính Ayn Rand là người đã khởi động "trận bão trong não"
của Greenspan, và cũng chính Ayn Rand đã giúp ông khám phá ra đáp án cho câu hỏi
này.
Trong tiểu sử của
mình, Greenspan nhấn mạnh rằng trước khi biết Ayn Rand, ông đã nhận ra tầm quan
trọng của con người trong các hoạt động kinh tế. Khi mối quan hệ với Ayn Rand
ngày một sâu sắc, ông đột nhiên tỉnh ngộ và nhận ra rằng nhân tài mới là đối tượng
nghiên cứu cần được dành sự quan tâm nhất trong lĩnh vực kinh tế. Tất nhiên,
người mà Greenspan muốn nói đến không phải là bà già bán kem ở ngoài cổng, cũng
không phải ông già đang tập Thái Cực Quyền trên phố. Người mà ông muốn nói đến
chính là tầng lớp tinh anh thống trị mà Ayn Rand đã không ngớt lời tán dương.
Chính họ là những
người đang quyết định hướng đi của các hoạt động kinh tế. Chính họ thúc đẩy các
hoạt động kinh tế. Những gì mà Greenspan thấy trước kia chỉ là tình trạng hoạt
động kinh tế và xã hội sau khi họ thúc đẩy. Ông mô tả chính xác trạng thái này,
chỉ vậy mà thôi. Trước đây, Greenspan chưa bao giờ chú ý đến việc thiết lập các
điều kiện ban đầu. Ai đặt ra những điều kiện ban đầu này? Ai sẽ thúc đẩy nền
kinh tế phát triển theo hướng này thay vì đi theo một hướng khác? Ai là động lực
ban đầu cho nền kinh tế? Ai là bàn tay của Chúa?
Chính hàng loạt
câu hỏi như sét đánh ngang tai này đã dẫn lối để Greenspan đến bên Ayn Rand. Bắt
đầu từ năm 26 tuổi, và liên tục trong suốt 8 năm. Loại từ trường bí ẩn và mạnh
mẽ đó không phải là triết lý, cũng không phải là một nghệ thuật, càng không phải
là tiểu thuyết. Greenspan đang ngày càng tiến gần đến trung tâm của từ trường,
và ông muốn biết bàn tay của Chúa sẽ hoạt động như thế nào.
Ayn Rand trở
thành ngọn đèn dẫn lối cho Greenspan, hoàn toàn viết lại hành trình cuộc đời của
ông. Sự tỉnh ngộ của Greenspan đã đưa ông thoát ra khỏi giới hạn của các mô
hình toán học và dữ liệu. Kể từ đó Greenspan đã lưu danh thiên sử.
Trích "Chương 9, Chiến tranh tiền tệ - phần 2 - Sự thống trị của quyền lực tài chính, Song Hong Bing"
Đọc tiếp:
Nhận xét
Đăng nhận xét