CUỘC HỌP BÍ MẬT CỦA HẦU TƯỚC KIDO
Ngày 23 tháng 9 năm 1931, tức năm ngày sau sự kiện ngày 18 tháng 9, các thành viên của "câu lạc bộ 11" đã tổ chức một cuộc họp khẩn cấp tại nhà của Hầu tước Kido, Tokyo. Câu lạc bộ 11 là một nhóm bí mật được thành lập vào ngày 11 tháng 11 năm 1922 bởi Kido, bao gồm một nhóm quý tộc tông thất và một vài nhà ngoại giao và sĩ quan quân đội đáng tin cậy. Câu lạc bộ này có thể coi là "túi khôn bên ngoài" mà Thiên Hoàng Hirohito có thể trông cậy, bên cạnh những cận thần của mình. "Túi khôn" này sẽ họp vào tối ngày 11 hằng tháng để thảo luận về chính sách trị quốc và kế hoạch thực thi của Thiên Hoàng và các cận thận của ông.
Bầu không khí của buổi tối hôm đó không có sự thoải mái thường thấy. Năm ngày trước, sự kiện "ngày 18 tháng 9" đã nổ ra. Hành động quân sự do quân Quan Đông của Nhật Bản phát động nhằm chiếm đóng ba tỉnh Đông Bắc Trung Quốc đã ngay lập tức khuấy động phong trào phản đối mạnh mẽ ở Trung Quốc và toàn thế giới, các liên minh quốc tế cũng lên tiếng trước hành vi của phía Nhật Bản. Đồng thời, các đảng phái chính trị trong nước, giới tài phiệt và lực lượng tư bản cũng bày tỏ sự bất mãn nghiêm trọng. Một khi các liên minh quốc tế quyết định áp dụng các biện pháp trừng phát, nền kinh tế của Nhật Bản sẽ suy thoái nghiêm trọng và chịu tổn thất nặng nề, từ đó sẽ gây bất lợi cho lợi ích của giới tài phiệt và các nhà tư bản.
Để dập tắt dư luận quốc tế và xoa dịu các phe phái trong nước, "Câu lạ bộ 11" đã triệu tập cuộc họp này khẩn cấp để giúp Thiên Hoàng tìm ra giải pháp càng sớm càng tốt. Đầu tiên, phải tránh được bất kỳ lệnh trừng phạt hay tẩy chay nào đối với Nhật Bản từ Hội Quốc Liên, suy thoái kinh tế toàn cầu đã làm ảnh hưởng đến nền kinh tế Nhật Bản, thế nên bất kỳ lệnh trừng phạt quốc tế nào cũng là cơn ác mộng đối với nước này. Thứ hai, phải làm dịu và kiểm soát các chủ ngân hàng và nhà tư bản công nghiệp "thiển cận", để họ có thể tiếp tục cung cấp nguồn vốn cho sự phát triển quân sự của đế chế.
Cuộc họp được tiến hành đến tận khuyên và ba đề xuất khả thi đã được xác định. Đây là ba việc hệ trọng sẽ ảnh hưởng đến lịch sử của Nhật Bản và Trung Quốc trong tám tháng sau đó.
Việc hệ trọng đầu tiên, các chuyên gia tài chính trong câu lạc bộ đã đề xuất giăng ra "bẫy kiếm lời chênh lệch đô-la". Hai ngày trước đó, Anh bất ngờ tuyên bố từ bỏ bản vị vàng mà không đưa ra bất kỳ cảnh báo nào, khiến đồng bảng Anh mất giá 20% chỉ sau một đêm. Nghiệp vụ giao dịch ngoại đối của các ngân hàng Nhật Bản không kịp trở tay nên đã chịu tổn thất nghiêm trọng. May mắn thay, chính phủ Anh dường như đã "đối xử bình đẳng", vì họ cũng chẳng thông báo trước cho các chủ ngân hàng trong nước, nếu không người Nhật sẽ tổn thất nhiều hơn. Nếu điều này xảy ra ở Nhật Bản, các quan chức chính phủ chắc chắn sẽ tiết lộ tin tức này cho các bên liên quan trước. Các ngân hàng chắc chắn sẽ lũ lượt đổi đồng yên lấy ngoại hối trong những tháng trước khi bản vị vàng bị bãi bỏ, đợi đến khi đồng yên mất giá mạnh mới đổi sang đồng yên, rồi bán khống để kiếm bộn tiền lời.
Đối với các chủ ngân hàng Nhật Bản – những người vốn giỏi đi theo con đường của chính phủ, đây chỉ là một "quy luật trong ngành" hết sức bình thường, nhưng cách làm của người Anh quả thực không thể tin nổi, quá đỗi ngớ ngẫn. Vào thời điểm này, Thiên Hoàng có một con át chủ bài trong tay, nếu như ông đồng ý để đồng yên mất giá đến mức như vậy, và tiết lộ trước cho các tài phiệt, lợi nhuận của họ có thể lên tới khoảng 100 triệu đô-la! Con số này đủ để mua chuộc bất kỳ thế lực tài phiệt nào ở Nhật Bản, kể cả thế lực tài phiệt lớn nhất là Mitsui, để từ đó thúc đẩy họ duy trì sự nhất trí về mặt tư tưởng với Thiên Hoàng.
Nếu quả thực các thế lực tài phiệt tiến hành thu mua một lượng lớn đô-la và bán khống đồng yên dựa trên thông tin nội tình rằng đồng yên sắp mất giá, họ sẽ bị Thiên Hoàng "nắm một cái thóp lớn", đó là giới tài phiệt đã nhân lúc quốc gia lâm nạn để giở trò kiếm chác. Một khi tin tức này bị tiết lộ ra ngoài thì đó sẽ là một vụ bê bối lớn của các nhà tư bản tài phiệt, nếu như Thiên Hoàng nắm được "cái thóp" này thì ông sẽ không còn sợ các thế lực tài phiệt bất hợp tác. Như vậy, Thiên Hoàng sẽ có được tiếng nói lớn hơn trong các chính sách quốc gia. Nếu các thế lực tài phiệt ủng hộ kế hoạch bành trường của quân đội, Thiên Hoàng sẽ phê chuẩn ban nội các – những nhân vật mà các thế lực tài phiệt đứng sau lưng, cộng với một "phần thưởng" bổ sung là chấp thuận từ bỏ bản vị vàng.
Việc hệ trọng thứ hai là việc sử dụng vũ lực để buộc Tưởng Giới Thạch phải tổ chức một "cuộc chiến giả" ở Thượng Hải nhằm làm đánh lạc hướng dư luận quốc tế. Nhật Bản sẽ tạo ra cơ hội để quân đội Nhật Bản bị "buộc" tham gia vào cuộc xung đột quân sự "tự vệ" ở Thượng Hải. Cuộc chiến sẽ đe dọa trực tiếp đến an toàn của đội ngũ nhân viên của các cường quốc phương Tây tại Trung Quốc và các khoản đầu tư trị giá hàng tỷ đô-la của họ. Đây là một nước cờ "dĩ công vi thủ" cao tay, sử dụng cuộc chiến Trung-Nhật để đe dọa lợi ích của phương Tây ở Trung Quốc, sau đó theo yêu cầu của Hội Quốc Liên, quân đội Nhật sẽ công khai nhượng bộ và rút lui, khiến các nước phương Tây phải "nợ ân tình" Nhật Bản, vì vậy sẽ "không tiện" tiếp tục truy vấn những việc đang xảy ra ở Mãn Châu nữa. Đồng thời, Nhật Bản sẽ dựng lên một "nước Mãn Châu" với Phổ Nghi là hoàng đế bù nhìn. Bề ngoài thì độc lập, nhưng thực ra lại là một con rối của Nhật Bản, và nó phải được Tưởng Giới Thạch công nhận. Trong trường hợp này, Hội Quốc Liên sẽ chẳng còn lý do gì để can thiệp và lên án họ nữa.
Việc hệ trọng thứ ba là tạo ra một "cuộc đảo chính giả", trong đó quân đội đe dọa Thiên Hoàng. Để các nước phương Tây thấy rằng quân đội đang cố gắng thoát khỏi sự kiểm soát của Thiên Hoàng, nếu gây áp lực lên Nhật bản thì họ sẽ đánh mất một quốc gia theo chế độ quân chủ lập hiến lớn nhất châu Á, và đẩy nước này tới một quốc gia tập quyền phát-xít. Những rắc rối gây ra bởi chủ nghĩa phát-xít ở Ý và Đức đã đủ lớn rồi, thế nên Hội Quốc Liên sẽ không muốn tạo ra một quốc gia phát-xít khác ở châu Á. Chỉ có Thiên Hoàng mới có khả năng kiểm soát quân đội, do đó, áp lực đối với Nhật Bản sẽ giảm đi rất nhiều.
"Túi khôn" của Thiên Hoàng – những người vốn thuộc nằm lòng Tam quốc diễn nghĩa, đã lên kế hoạch cho một đòn "liên hoàn kế" hết sức ảo diệu. Mục đích chính của kế hoạch này là đặt các thế lực tài phiệt vào một cái bẫy, sau đó xem xem liệu nghị quyết của Hội Quốc Liên có thể thỏa mãn Thiên Hoàng Hirohito hay không, nếu không thì họ sẽ kích hoạt "kế thứ hai" là tiến hành một "cuộc chiến giả" và để hoàng đế bù nhìn Phổ Nghi thành lập "nước Mãn Châu". Tất cả chi phí sẽ được các tài phiệt để "nằm trong bẫy" chi trả. Nếu giới tài phiệt không sẵn sàng chi trả thì họ sẽ tung ra tin tức bê bối rằng giới tài phiệt lợi dụng quốc nạn để kiếm chác, biến họ trở thành mục tiêu của sự căm phẫn của công chúng. Đồng thời dùng "kế thứ ba" là ám sát và đảo chính để đối phó với họ và chuyển sự chú ý của Hội Quốc Liên.
Không phải Thiên Hoàng là người cai trị tối cao ở Nhật Bản sao? Tại sao phải hao tâm tổn sức đối phó với các chủ ngân hàng và chính trị gia nhiều đến vậy? Chẳng phải ban xuống một đạo chiếu thư là sẽ giải quyết được vấn đề hay sao?
Vấn đề nằm ở chỗ, chiếu thư của Thiên Hoàng chưa chắc đã phát huy được tác dụng! Quyền lực hoàng đế chưa chắc đã đấu lại được quyền lực tài chính.
Nhận xét
Đăng nhận xét