Tình yêu trong Trịnh Công Sơn
![]() |
| Tình yêu trong Trịnh Công Sơn |
Tất cả cuối cùng cũng chỉ là kỷ niệm, kỷ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng đôi khi vẫn phải quên …
Tình yêu có lẽ là lời nói dối uyên thâm nhất của trái tim.
Tình yêu thời nào cũng có. Nhưng có tình yêu kết thúc bi thảm đến độ có khi con người không dám yêu. Yêu mà khổ quá thì yêu làm gì. Có người đã nói như vậy. Tôi đã có dịp đứng trên hai mặt của tình yêu và dù sao chăng nữa, tôi vẫn muốn giữ lại trong lòng một ý nghĩa bền vững: “Cuộc sống không thể thiếu tình yêu”.
Con người sinh ra vốn bất toàn và để làm những điều lầm lỗi. Nó đẹp vì bất toàn. Nó đáng yêu vì nó luôn luôn lầm lỗi. Vậy thì cứ yêu mà đừng tuyệt vọng.
Tôi thấy tình bạn quí hơn tình yêu vì tình bạn có khả năng làm hồi sinh một cơn hôn mê và làm phục sinh một cuộc đời tưởng rằng không còn tái tạo được nữa.
Tình yêu cho phép những ca khúc ra đời. Nỗi đau và niềm hân hoan làm thành bào thai sinh nở ra âm nhạc. Âm nhạc như thế là tình yêu, là trong bản thân nó hàm chứa một cõi nhân sinh bề bộn những khổ đau và hoan lạc.
Chấp nhận tình yêu là chấp nhận một thứ có có, không không, đùa đùa, thật thật. Nó vô hình tướng nhưng làm rã tan hồn phách. Không có nó thì đời sống không biết tẻ nhạt đến dường nào. Thôi thì đành có nó vậy. Vì thế, cuộc sống không thể thiếu tình yêu!
Sống giữa đời này chỉ có thân phận và tình yêu. Thân phận thì hữu hạn, tình yêu thì vô cùng, chúng ta làm thế nào nuôi dưỡng tình yêu để tình yêu có thể cứu chuộc thân phận trên cây thập giá đời.
Tôi là kẻ vô đạo trong tình yêu, những khi tôi giận hờn cuộc đời.
Khi cuộc đời yêu tôi, tôi sẽ là tín đồ của tình yêu
Tình yêu của Trịnh công Sơn qua những bản tỉnh ca.
Tình ngỡ chết trong nhau nhưng tình vẫn rộn ràng,
Người ngỡ đã quên lâu nhưng người vẫn bâng khuâng…
Khi cơn đau chưa dài thì tình như chút nắng,
khi cơn đau lên đầy thì tình đã mênh mông…
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau
Bước chân em về nào anh có hay
Gọi em cho nắng chết trên sông dài.
Môi nào hãy còn thơm, cho ta phơi cuộc tình.
Tóc nào hãy còn xanh, cho ta chút hồn nhiên
Làm sao biết từng nỗi niềm riềng
Để yêu thêm yêu cho nồng nàn
Hai mươi năm xin trả nợ người
Trả nợ một thời em đã bỏ ai
Hai mươi năm xin trả nợ dài
Trả nợ một đời em đã phụ tôi
Con tin yêu thương vô tình chợt gọi
Lại thấy trong ta hiện bóng con người
Tình như nắng vội tắt chiều hôm
Tình không xa nhưng không thật gần
Tình như đá hoài nỗi chờ mong
Tình vu vơ cho ta muộn phiền

Nhận xét
Đăng nhận xét