THIÊN HẠ QUYỀN LỰC TIỀN TỆ CỦA TƯỞNG GIỚI THẠCH - phần 10 - hết

"SẺ VÀNG CƯỜI SAU", MỸ LÀ KẺ GIÀNH PHẦN THẮNG CHUNG CUỘC

Trên thực tế, trước khi Ross đến Trung Quốc, kế hoạch cải tổ hệ thống tiền tệ Trung Quốc đã được chuẩn bị với sự tham gia bí mật của Khổng Tường Hy, Tống Tử Văn và ba cố vấn tài chính của Mỹ. Ross không phải là người thiết kế cải cách tiền tệ vào năm 1935, nhưng với tư cách là đại diện của Anh, sự xuất hiện của ông ta cuối cùng đã dẫn đến một phương án thỏa hiệp với những lợi ích đã được thiết lập của Mỹ.

Khi Liz Ross đến Thượng Hải, đầu tiên chính phủ quốc dân sắp xếp cho ông ta làm việc với cố vấn Mỹ Yangge, bí mật giới thiệu về toàn bộ tình hình và ý tưởng cải cách tiền tệ ở Nam Kinh, để hai phía Anh và Mỹ "đồng thuận" với các nguyên tắc cơ bản của vấn đề tiền tệ Trung Quốc. Sau đó, Khổng Tường Hy và Tống Tử Văn mới "thông báo" cho Ross về nội dung của kế hoạch cải cách tiền tệ.

Trong một cuộc nói chuyện bí mật, Khổng Tường Hy đã gợi ý một cách rõ ràng với Ross rằng cũng có thể thảo luận về vấn đề liên kết tiền tệ, nhưng Ross đã không tiếp tục thảo luận về vấn đề liên kết tiền pháp định với đồng bảng Anh. Ngược lại, ông ta còn đề xuất hạ tỷ giá hối đoái xuống mức phù hợp, sau đó tuyên bố rằng nếu tỷ giá hối đoái được giữ ổn định ở mức này thì như vậy trông sẽ "tự nhiên hơn".

Cũng trong lúc đó, tại Washington, cuộc đàm phán giữa Thi Triệu Cơ, đặc phái viên của chính phủ quốc dân tại Mỹ và Bộ trưởng Tài chính Mỹ Morgenthau đã đạt được một số tiến triển. Sự "căm ghét" đối với hành vi xâm lược của Nhật Bản ở châu Á của Morgenthau cuối cùng đã lấn át sự nghi kỵ của ông ta đối với phía Anh.

Morgenthau đồng ý mua 100 triệu ounce bạc, nhưng yêu cầu được biết cách xử lý ngoại hối của Trung Quốc sau khi bán bạc, và đề xuất phải có sự "kết nối đáng tin cậy" với đồng đô-la. Khổng Tường Hy lập tức trả lời rằng, mặc dù Trung Quốc đã hết sức thận trọng trong cải cách tiền tệ, nhưng phía Nhật Bản vẫn vô cùng khó chịu. Nếu như liên kết với đồng đô-la, Mỹ có thể giúp Trung Quốc giải thích với Nhật Bản không? Tại thời điểm này, mặc dù Mỹ đã hứa với Trung Quốc, nhưng họ vẫn không có hành động thực tế nào.

Khổng Tường Hy đã phải tung ra lá bài cuối cùng, ông gửi một bức điện cho Mỹ: "Ngay cả trong trường hợp tồi tệ nhất, chúng tôi vẫn có thể bán bạc trên thị trường công khai ở London, nhưng điều này sẽ không tốt cho cả Trung Quốc và Mỹ."

Bức điện báo này quả nhiên đã phát huy tác dụng, sau khi Morgan xin ý kiến của Roosevelt, ông ta đã đồng ý rằng đồng tiền pháp định phải được liên kết với đồng đô-la. Bộ Tài chính Trung Quốc và Mỹ đã đạt được thỏa thuận về việc Trung Quốc bán 50 triệu ounce bạc cho Mỹ. 50 triệu ounce bạc này đã được Ngân hàng JP Morgan Chase và Ngân hàng Citibank mỗi bên đấu thầu 25 triệu ounce và vận chuyển đến Mỹ. Lượng đô-la thu về sẽ được cất trữ trong trụ sở chính của Ngân hàng JP Morgan Chase tại New York theo các điều khoản kèm theo thỏa thuận.

Để ổn định hệ thống tiền tệ của mình, việc Trung Quốc bán bạc để đổi lấy thêm dự trữ ngoại hối là hết sức cấp bách. Chính phủ quốc dân quyết định cử Trần Quang Phủ đến Mỹ để đàm phán. Kết quả là ngân hàng trung ương Trung Quốc sẽ áp dụng phương pháp liên kết tỷ giá hối đoái cao hơn của Anh-Mỹ, nghĩa là khi tỷ giá hối đoái của hai nước này nảy sinh sự biến động đáng kể, ngân hàng trung ương Trung Quốc sẽ điều chỉnh theo mức giá hối đoái của bên thấp hơn.

Và thế là "Thỏa thuận bạc Trung-Mỹ" đã chính thức được ký kết. Bộ Tài chính Mỹ sẽ mua 50 triệu ounce bạc từ Trung Quốc với giá 50 xu mỗi ounce bạc để duy trì tỷ giá hối đoái của tiền pháp định, và xác định tỷ giá hối đoái giữa tiền pháp định và đô-la Mỹ là 100 đồng tương đương với 30 đô-la Mỹ. Như vậy tiền pháp định được "kết nối" với đô-la Mỹ thông qua tỷ giá hối đoái.

Trung Quốc sau đó đã lần lượt bán một số lô bạc cho Mỹ, và toàn bộ lượng đô-la nhận được đã gửi vào Ngân hàng Dự trữ Liên bang ở New York hoặc các ngân hàng khác của Mỹ, với tư cách là tiền dự trữ ngoại hối của Trung Quốc. Các tài liệu cho thấy rằng: Trước khi Nhật Bản phát động sự kiện "ngày 7 tháng 7", dự trữ ngoại hối của chính phủ quốc dân là 73,9 triệu đô-la, bảng Anh là 92 triệu và đồng yên Nhật chỉ có một phần nhỏ. Điều này càng củng cố sự kiểm soát đồng tiền pháp định trở thành một "chư hầu chung" của đồng bảng Anh và đồng đô-la, và kiên quyết "loại trừ" đồng yên ra khỏi cuộc chơi.

Trên thực tế, do sức mạnh kinh tế của Mỹ và nguồn tiền dự trữ bằng đồng đô-la được tăng cường liên tục, thế nên sau này đồng tiền pháp định trên thực tế đã nằm trong vòng kiểm soát của "tập đoàn đô-la". Chính phủ quốc dân cũng ngày càng phụ thuộc vào Mỹ trong khía cạnh tài chính.

Kết cục của cải cách tiền tệ pháp định là Anh quốc "bọ ngựa bắt ve sầu" ở phía trước, còn Mỹ là "sẻ vàng cười phía sau", cuối cùng tiền tệ pháp định của Trung Quốc đã bị buộc chặt với cỗ xe đồng đô-la.

Cải cách tiền tệ pháp định đã khiến Tưởng Giới Thạch tằng cường kiểm soát đối với các ngân hàng thương mại và hoàn thành vị thế độc quyền về tài chính quốc gia. Hệ thống "tứ hàng lưỡng cực" mà "tứ đại gia tộc" đang nắm giữ đã trực tiếp kiểm soát ngành công nghiệp và thương mại của Trung Quốc. Hai thế lực tư bản quan liêu và tư bản mại bản đã hoàn toàn hợp nhất, cùng nhau chia chác miếng bánh tài nguyên Trung Quốc.

Tống Tử Văn trên trang bìa tạp chí Times
Tống Tử Văn trên trang bìa tạp chí Times

Tống Tử Văn và Khổng Tường Hy đã tiến hành rất nhiều thương vụ mua bán bạc trong thời kỳ cải cách tiền tệ pháp định. Người Anh và người Mỹ đã thu mua một lượng lớn bạc, và Khổng Tường Hy cũng kiếm được bộn tiền từ đó. Còn Tống Tử Văn thậm chí còn khoa trương hơn. Tạp chí Phố Wall ở châu Á đã từng đưa ra một cuộc bình chọn: trong 1.000 năm qua, 50 người giàu nhất thế giới (bao gồm cả Hoàng đế Haji Hasan Nabjar và Bill Gates) thì có 6 người Trung Quốc, họ là Thành Cát Tư Hãn, Hốt Tất Liệt, Hòa Thân, thái giám Lưu Cẩn, thương gia nhà Thanh, Ngũ Bỉnh Giám, người còn lại chính là Tống Tử Văn.

Khi Tưởng Giới Thạch hoàn thành cải cách tiền tệ pháp định, ông ta đã xây dựng nên thiên hạ quyền lực tài chính của vương triều nhà họ Tưởng. Tuy nhiên, cuộc xâm lược của Nhật Bản đang ngày càng mở rộng và kịch tính hơn, đe dọa nghiêm trọng đến quốc gia vừa hoàn thành việc thống nhất tiền tệ này.

Trích "Chương 5, Chiến tranh tiền tệ - phần 3 - Biên giới tiền tệ - Nhân tố bí ẩn trong các cuộc chiến kinh tế, Song Hong Bing"

Nhận xét