Rothschild và Hitler
![]() |
| Louis Rothschild |
Ngày 12 tháng 3 năm 1938, quân đội của Hitler tiến vào Áo. Hitler giữ trong tay một bản danh sách các công dân Áo quan trọng cần phải bắt giữ. Danh sách này có tên của Nam tước Louis Rothschild, lãnh đạo chi nhánh ngân hàng Rothschild của Áo. Trong số các thánh viên của gia tộc, Victor – người sau này tiếng tăm lừng lẫy ở chi nhánh ngân hàng Rothschild ở London, luôn hết lời ca ngợi Louis Rothschild.
Ba tiếng đồng
hồ sau khi Hitler xua quân vào Áo, sĩ quan Đức Quốc xã đã lái xe đến trước dinh
thự của gia tộc Rothschild ở Áo để chuẩn bị cho việc bắt giữ Rothschild. Sau
khi nhấn chuông một lúc, người hầu của gia tộc Rothschild xuất hiện và mở cửa
không chút e dè, sợ sệt. Sĩ quan Đức Quốc xã yêu cầu gặp Nam tước, nhưng người
hầu yêu cầu họ đợi ngoài cửa và đi vào trong thông báo. Các sĩ quan Đức Quốc xã
đành ngoan ngoãn đợi ở cửa. Sau một thời gian dài, người hầu trở lại và nói rằng
Nam tước Rothschild đang ăn tối và không muốn bị quấy rầy. Sau đó người hầu lấy
ra một chiếc bút, nói một cách lịch sự: “Nếu muốn gặp Nam tước thì các anh phải
hẹn trước.” Các sĩ quan Đức Quốc xã bối rối chẳng biết làm sao, đành ủ rũ bỏ
đi.
Qua đó có
thể thấy, cuộc đàn áp của Đức Quốc xã đối với các chủ ngân hàng Do Thái đã
không bắt đầu vao năm 1938. Thái độ của Đức Quốc xã đối với các chủ ngân hàng
Do Thái trên danh nghĩa chỉ là hò hét phản đối, nhưng thực tế là muốn lợi dụng,
bởi lẽ ai cũng biết rõ Hitler muốn tiến hành chiến tranh thì phải cần tiền. Do
đó, gia tộc Rothschild hoàn toàn chẳng thèm để ý đến hành động của Hitler.
Nếu Hitler
quyết định “trở mặt” với các chủ ngân hàng quốc tế tại thời điểm này, ông ta đừng
mơ nhận được thêm xu nào từ thị trường tài chính. Hitler không định tỏ thái độ
quyết liệt vào lúc này, ít nhất là vào năm 1938, ông ta vẫn chưa sẵn sàng. Ngày
hôm sau, Victor gọi từ Anh và yêu cầu Louis rời Áo càng sớm càng tốt. Louis đồng
ý, ung dung đóng gói đồ đạc và dành nửa ngày để các thành viên trong ngân hàng
của mình sắp xếp hành trang. Nhưng đám sĩ quan Đức Quốc xã trước đó lại ghé tới
và họ đã “không hẹn trước” mà tóm được Louis.
Victor và
các thành viên khác trong gia tộc bắt đầu gây áp lực với chính phủ Đức Quốc xã
yêu cầu thả Louis càng sớm càng tốt. Chính phủ Đức Quốc xã, đề xuất điều kiện nếu
muốn thả người thì trước tiên họ sẽ tịch thu toàn bộ tài sản của Louis ở Áo. Đức
Quốc xã đặc biệt thèm khát số lượng lớn các mỏ quặng sắt thuộc sở hữu của gia tộc
Rothschild ở Tiệp Khắc và các khu vực Trung Âu khác. Đức Quốc xã đang chuẩn bị
cho một cuộc chiến tranh quy mô lớn, và cần phải tận dụng các cơ sở nguyên liệu
thô làm nguồn cung cho ngành công nghiệp vũ khí Đức. Các mật thám của gia tộc
Rothschild ở Vienna và những nơi khác ngay lập tức chuyển tin nhắn cho Louis
Rothschild trong tù.
Sau khi nhận
được thống tin, Louis Rothschild lập tức hành động, chuyển giao toàn bộ tài sản
quặng than và quặng sắt ở Cộng hòa Séc và Áo cho chi nhánh gia tộc Rothschild ở
Anh. Louis tuy ở trong tù nhưng vẫn nắm bắt được thông tin như thường, cuộc “đại
dịch chuyển càn khôn” tài sản này được tiến hành một cách gấp rút, toàn bộ bộ
tài liệu pháp lý cần thiết đã được hoàn thành và quyền kiểm soát tài sản được
chuyển giao cho Công ty Bảo hiểm Liên hợp của Vương quốc Anh một cách thuận lợi,
và công ty này cũng là do gia tộc Rothschild đứng tên.
Sau khi
toàn bộ bộ tài liệu pháp lý bí mật được các cấp thẩm quyền ở Vienna và Bồ Đào
Nha chính thức công nhận, trong tình huống mà không ai hay biết, việc ký kết đã
được hoàn tất. Sau khi tất cả các thủ tục pháp lý để chuyển nhượng tài sản có
hiệu lực, Đức Quốc xã phát hiện ra khối tài sản của gia tộc Rothschild ở Áo mà
họ tưởng chừng đã nắm được trong tay giờ bỗng thuộc về gia tộc Rothschild ở
Anh, và họ đã để vuột mất khối tài sản khổng lồ. Khi hay tin, Hitler nổi cơn thịnh
nộ, chỉ thị cho chính phủ Đức Quốc xã đe dọa Louis rằng nếu không bàn giao tài
sản, ông sẽ bị giam giữ trong một thời gian dài.
Louis bình
tĩnh nói với các sĩ quan Đức Quốc xã rằng những tài sản này không còn là của
riêng ông, mà thuộc về gia tộc Rothschild ở Anh. Nếu Đức Quốc xã muốn mua những
tài sản này, họ nên liên hệ trực tiếp với phía London. Chính phủ Đức Quốc xã bất
lực và phải đề xuất một cuộc trao đổi. Nếu Louis muốn được tự do, ông cần phải
làm một số việc cho họ. Louis chẳng buồn nghĩ ngợi gì nhiều, thẳng thừng từ chối
yêu cầu của chính phủ Đức Quốc xã một cách khinh miệt. Ông nói với Hitler rằng
nếu Đức Quốc xã muốn sở hữu những tài sản này, họ chỉ có thể đàm phán thông qua
gia tộc Rothschild của Anh. Lúc này, Hitler không muốn có một cuộc đối đấu trực
tiếp với Anh, thế nên đành phải hạ giá, đề xuất rằng miễn Louis giao nộp 2 triệu
bảng thì ông có thể rời đi.
Nghe điều
kiện ấy, phía Anh lập tức trả 2 triệu bảng. Hitler ký lệnh phóng thích sau khi
nhận đủ tiền. Hôm đó, Louis vừa ăn tối xong và đang nghỉ ngơi, các sĩ quan Đức
Quốc xã bỗng nhiên bước vào để thả ông ra. Louis uể oải đứng dậy và nói với sĩ
quan Đức Quốc xã rằng giờ đã quá muộn, ông quyết định sẽ ở tù thêm một đêm nữa
rồi hôm sau sẽ đi. Nói xong ông lên giường đi ngủ. Các sĩ quan Đức Quốc xã
không có lựa chọn nào khác, đành chờ Louis ngủ dậy rồi mới thả đi.
Trích "Chương 6, Chiến tranh tiền tệ - phần 2 - Sự thống trị của quyền lực tài chính, Song Hong Bing"
Đọc tiếp:

Nhận xét
Đăng nhận xét