NGÂN HÀNG TRUNG ƯƠNG CỦA "PHE ĐỎ" - phần 4

MỘT TAY GIỮ CHẶT SÚNG, MỘT TAY NẮM CHẮC TÚI TIỀN

Tài chính luôn hỗ trợ cho phong trào cách mạng. Sau này, trong quá trình trưởng thành của mình, chính bản thân Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng đã trải nghiệm tầm quan trọng đến mức cực đoan của tiền tệ đối với cách mạng. Đặc biệt là một cuộc cách mạng mang tính tự chủ, độc lập.

Hầu hết những người cộng sản đầu tiên của Trung Quốc đều là những người trẻ tuổi, thường không có nghề nghiệp và nguồn thu nhập cố định. Để thành lập một đảng chính trị có tầm ảnh hưởng quốc gia trong một thời gian ngắn thì chắc chắn không thể thiếu kinh phí. Trong những ngày đầu thành lập đảng, nguồn kinh phí chủ yếu chỉ là những khoản tiền nhuận bút viết bài và tiền lương dạy học của một số ít học giả như Trần Độc Tú, Lý Đại Chiêu, cũng như quyên góp từ người khác, đó rõ ràng không phải là một giải pháp lâu dài. Do đó, kinh phí đã trở thành một vấn đề lớn trong những ngày đầu thành lập Đảng Cộng sản. Cuối cùng, cần có sự hỗ trợ của Quốc tế Cộng sản thì Đảng Cộng sản Trung Quốc mới có thể hoàn thành các nhiệm vụ.

Lúc đầu, Trần Độc Tú – một thư sinh sáng ngời ý chí, đã kiên trì theo đuổi đường lối độc lập tự chủ, không lệ thuộc bất cứ thế lực nào của Đảng Cộng sản Trung Quốc, không muốn chấp nhận sự giúp đỡ của Quốc tế Cộng sản và tuân theo những người khác. Ông đã nhiều lần từ chối những lời để nghị cung cấp kinh phí của Quốc tế Cộng sản, đến nỗi sau Đại hội lần thứ 1, ngay cả khoản kinh phí hằng tháng khoảng 200-300 nhân dận tệ mà Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng chẳng thể chi trả được.

Vào tháng 10 năm 1921, Trần Độc Tú bị bắt tại khu tô giới Thượng Hải, đối mặt với viễn cảnh bị ngồi tù 7-8 năm. Đại diện Quốc tế Cộng sản – ngài Marin đã phải chi rất nhiều tiền, "vận động hành lang" tất cả các thành viên của ban hội thẩm đoàn, mời một luật sư nổi tiếng người Pháp xuất hiện trước tòa để bào chữa, cuối cùng mới giải cứu thành công Trần Độc Tú khỏi cảnh lao ngục.

Nghĩ đến việc ngay cả tiền để tự cứu bản thân ra khỏi nhà tù cũng chẳng có thì làm sao có thể độc lập với người khác, Trần Độc Tú nói giọng khảng khái: "Nếu như những kẻ thống trị đàn áp chúng ta theo cách tàn nhẫn vô tình như vậy, chúng ta buộc phải xây dựng mối quan hệ chặt chẽ hơn với Quốc tế Cộng sản, không còn phải nghi ngờ gì nữa. "Mặc dù vậy, Trần Độc Tú vẫn không hoàn toàn đồng ý với việc Đảng Cộng sản trở thành một "chư hầu" của Quốc tế Cộng sản. Ông chỉ đồng ý rằng các bộ phận của đảng có thể xin hỗ trợ kinh phí từ Quốc tế Cộng sản dưới danh nghĩa của mình. Và như vậy, công việc của đảng mới được tiến hành nhanh chóng.

Sau Trần Độc Tú, thêm một người khác muốn tự lập và làm điều lớn lao là Lý Lập Tam.

Năm 1930, khi xảy ra cuộc đại chiến giữa ba thế lực Tưởng, Bành, Diêm, Lý Lập Tam tin rằng sự cai trị của Quốc dân đảng đang sụp đổ và cuộc cách mạng Trung Quốc chắc chắn sẽ phát triển thành trận chiến quyết định giai cấp cuối cùng trên thế giới. Do đó, ông yêu cầu "Liên Xô phải tích cực chuẩn bị chiến tranh". Trong kế hoạch này, cách mạng Trung Quốc là trung tâm của cách mạng thế giới và Liên Xô phải hợp tác hoàn toàn với cách mạng Trung Quốc, Quốc tế Cộng sản chỉ đóng vai trò hỗ trợ.

Tháng 4 năm 1920, Voitinsky đã đến Trung Quốc để hỗ trợ việc thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc, và chỉ thị đầu tiên mà Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô và Quốc tế Cộng sản đưa ra cho ông, đó là "chính sách chung của chúng ta ở khu vực Viễn Đông dựa trên sự xung đột lợi ích của Nhật Bản, Mỹ và Trung Quốc. Chúng ta phải sử dụng mọi thủ đoạn để làm trầm trọng thêm cuộc xung đột này." Thứ hai mới là hỗ trợ cách mạng Trung Quốc, nghĩa là cung cấp nguồn hỗ trợ khổng lồ cho Quốc dân Đảng Trung Quốc và Đảng Cộng sản Trung Quốc. Thúc đẩy tiến triển của cuộc cách mạng Bắc phạt, điều này cũng nhằm phục vụ nhu cầu lợi ích quốc gia của Liên Xô. Bây giờ bỗng nhiên Lý Lập Tam từ đâu xuất hiện, thao thao bất tuyệt về một "cuộc bạo động", yêu cầu "Liên Xô tích cực chuẩn bị chiến tranh", "ra khỏi Mông Cổ, hỗ trợ Trung Quốc và tấn công kẻ thù", yêu cầu Liên Xô bỏ qua vấn đề an ninh của chính mình, dốc toàn lực để hợp tác với cách mạng Trung Quốc, quả đã khiến Quốc tế Cộng sản và Liên Xô kinh ngạc.

"Quốc tế Cộng sản đã can thiệp với tốc độ nhanh nhất và bằng một phương thức cơ bản nhất: Đình chỉ kinh phí của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc. Đây là lệnh trừng phạt nghiêm khắc nhất mà Đảng Cộng sản Trung Quốc phải gánh chịu kể từ khi thành lập Đảng. Mất đi nguồn kinh phí hỗ trợ, Lý Lập Tam chỉ còn đường rời khỏi chính trường."

Cuối cùng, Mao Trạch Dân – người có hiểu biết sâu sắc về tình hình xã hội ở Trung Quốc thời bất giờ, đã tìm ra một phương pháp độc lập tự chủ để giải quyết tài nguyên. Về cơ bản ông đã đặt ra nền tảng kinh tế cho sự độc lập, tự chủ của Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Tư duy của Mao Trạch Dân là thành lập một hệ thống "cát cứ đỏ". Năm 1928, ông đưa ra câu hỏi "tại sao chính quyền đỏ của Trung Quốc có thể tồn tại?" Ông chỉ ra: "Trong một quốc gia mà tứ bề bị bao vây bởi các chính quyền trắng, có một hoặc vài khu vực chính quyền đỏ tồn tại trong một thời gian dài. Đây là điều chưa từng có ở bất cứ quốc gia nào. Xảy ra một chuyện kỳ lạ như vậy là bởi nguyên nhân đặc biệt của nó. Sự tồn tại và phát triển của nó cũng phải hội tụ khá nhiều điều kiện khác nhau. Nó không thể xảy ra ở bất kỳ quốc gia đế quốc nào, cũng như ở bất kỳ thuộc địa nào bị cai trị trực tiếp bởi chủ nghĩa đế quốc, mà bắt buộc phải là Trung Quốc – một quốc gia bán thuộc địa với nền kinh tế lạc hậu, bị chủ nghĩa đế quốc gián tiếp cai trị. Thuộc địa Trung Quốc. Hiện tượng kỳ lạ chắc chắn phải đi kèm với một hiện tượng kỳ lạ khác, đó là cuộc chiến giữa các chính quyền trắng. Vì sự chia rẽ lâu dài và chiến tranh giữa các chính quyền trắng sẽ tạo ra một điều kiện, giúp cho một hoặc một vài khu vực nhỏ do Đảng Cộng sản lãnh đạo có thể tồn tại và phát triển giữa trùng vây của các chính quyền trắng."

Sau đó, chính nhờ quán triệt theo đường lối tư duy này mà thực tiễn của cách mạng Trung Quốc đã giành được thành công.

Bài học về Công xã Paris và kinh nghiệm thành công của Liên Xô đã khiến Mao Trạch Đông và những nhà sáng lập căn cứ địa khác nhận thức một cách rõ ràng rằng, nếu muốn cuộc cách mạng thành công thì bắt buộc phải một tay giữ chặt súng, một tay nắm chắc túi tiền. Khi nhà nước Cộng hòa Xô Viết Trung Quốc ra đời, chính quyền đỏ quyết định tạo ra hệ thống tài chính độc lập và ngân hàng trung ương của riêng mình – Ngân hàng Quốc gia Cộng hòa Xô Viết Trung Quốc.

Có ba nhiệm vụ quan trọng nhất của ngân hàng quốc gia: thứ nhất, thống nhất tiền tệ; thứ hai, thống nhất tài chính và thuế; và thứ ba, hỗ trợ cho sản xuất và thương mại tại các khu vực Xô Viết.

Nếu không có một loại tiền tệ thống nhất thì không thể thiết lập thuế thu tài chính đáng tin cậy. Nếu không có thuế thu tài chính thì chính quyền Xô Viết sẽ không thể ổn định và cũng không thể chiến thắng trong một cuộc chiến dài hơi. Tương tự như vậy, một loại tiền tệ thống nhất sẽ thúc đẩy hiệu quả sản xuất và thương mại, cải thiện mức sống của người dân, kích hoạt nền kinh tế của các khu vực Xô Viết, tăng doanh thu tài chính của chính phủ và củng cố chế độ Xô Viết mới.

Trích "Chương 4, Chiến tranh tiền tệ - phần 3 - Biên giới tiền tệ - Nhân tố bí ẩn trong các cuộc chiến kinh tế, Song Hong Bing"

Nhận xét