Thành lập các quỹ: bí kíp che giấu của cải
"Đai lộ
vô hình", "Những bí ẩn lớn nhất luôn ẩn giấu phía sau các triều đại",
người Trung Quốc từ lâu đã nhận thức được bí ẩn trong tâm trí con người. Những
sự thật sâu sắc nhất thường được nhìn thấy ở khắp mọi nơi. Cảnh giới cao nhất của
tất cả những kẻ cai trị là làm cho các đối thủ trở nên hữu hình và bản thân trở
nên vô hình, như vậy họ có thể mãi mãi bất khả chiến bại.
Đầu thế kỷ
XX, khi các ngân hàng tài chính quốc tế phát triển chủ nghĩa tư bản độc quyền
tài chính lên đến trạng thái đỉnh điểm, gia tộc của họ sở hữu lượng tài sản khổng
lồ và ảnh hưởng chính trị là rất lớn, nhưng tác dụng phụ cũng rất đáng lo ngại.
Sức mạnh của các "đầu sỏ tài chính" càng lớn thì kẻ thù càng nhiều, sức
phản kháng càng mạnh, sự bất mãn càng tăng và sự căm thù càng rõ ràng. Điều
đáng sợ nhất là khi tất cả các lực lượng đối lập trong xã hội chung tay, các đầu
sỏ tài chính sẽ có nguy cơ bị rơi vào tình cảnh nguy hiểm, "vạn kiếp bất
phục".
Khi các chủ
ngân hàng quốc tế cuối cùng đã thẩm thấu được sự thật này, dường như mọi người
đã đồng ý và các gia tộc lớn đã biến mất khỏi tầm nhìn của công chúng gần như đồng
thời trong giai đoạn trước và sau Thế chiến I. Họ đưa ra một lời giải thích
khiêm tốn và nhất quán rằng, thế hệ con cháu của gia tộc họ không còn quan tâm
đến việc kiểm soát tài sản. Mỗi người đều theo đuổi lợi ích và sự nghiệp khác
nhau, tài sản của gia tộc thường đem đi đầu tư. Với sự phát triển nhanh chóng của
các ngành công nghiệp mới nổi và công nghệ cao trong xã hội hiện đại, tài sản
tích lũy theo truyền thống gia tộc bị thu hẹp rất nhiều. Vật đổi sao dời, thế
giới hiện nay là một thế giới hoàn toàn khác, con người hiện tại cũng là những
người hoàn toàn khác, các gia tộc cũ dần suy tàn, những gia tộc nhiều đời giàu
có giờ đã rút khỏi vũ đài lịch sử, và ánh đèn sân khấu đã chuyển sang soi rọi
vào "thế hệ ưu tú" tiếp theo.
Điều này có
đúng không?
Trên thực tế,
tài sản của các gia tộc giàu có lớn không hề bị thu hẹp, mà được giấu kín một
cách hợp pháp và hợp lý. Những người siêu giàu chỉ biến thân một cách đẹp đẽ và
giấu mình trước mặt công chúng. Sự kiểm soát và thống trị của cải thực sự chưa
bao giờ rời khỏi bàn tay họ. Sự kiểm soát của họ đối với của cải lại càng được
khuếch đại. Song, những bậc phú hào thời hiện đại từ lâu đã không có dấu vết,
không có âm thanh, nhưng họ ở khắp mọi nơi và chiến lược thống trị của họ dần dần
đạt đến cảnh giới "đại đạo vô hình", chủ yếu dựa vào những coi rối đại
diện, còn bản thân họ thì đứng sau hậu trường, kiểm soát hoạt động của xã hội.
Quy tắc trò
chơi tài sản hoàn hảo và tân tiến này chính là hệ thống các quỹ khổng lồ hiện
đang thao túng các hoạt động xã hội ở châu Âu và châu Mỹ.
Trong nửa đầu
thế kỷ XX, chủ nghĩa tư bản tài chính đã hoàn thành quá trình chuyển đổi sang
chủ nghĩa tư bản độc quyền. Các tập đoàn thế lực tài chính đã thay đổi mô hình
kiểm soát trực tiếp ngay tại tuyến đầu của chủ nghĩa tư bản công nghiệp sang
phướng thức đứng phía sau để thao túng và kiểm soát một cách gián tiếp. Trọng
tâm trong kết cấu kinh doanh của các công ty mới nổi là: chia tách quyền sở hữu
và quyền kiểm soát, huy động nguồn vốn cộng đồng trong xã hội. Mục đích của nó
là sử dụng nguồn vốn tối thiểu thông qua hiệu ứng đòn bẩy để khống chế của cải
trong xã hội theo quy mô cực lớn, khống chế những nguồn lực cốt cán trong mọi
ngành nghề của xã hội ở mức độ rộng rãi nhất, hình thành nên cơ sở mô thức kim
tự tháp của chủ nghĩa tư bản độc quyền. Nếu nhìn từ hình thức biểu hiện bên
ngoài thì vẫn không để lộ thân phận thực sự của những người đang kiểm soát nó.
Bề ngoài của công ty được điều hành bởi các nhà quản lý chuyên nghiệp, nhưng hội
đồng quản trị và quyền kiểm soát vốn lại tập trung trong tay một số cực ít các
gia tộc tài chính. Điểm cốt lõi của luật chơi nằm ở chỗ, hệ thống các quỹ khổng
lồ và những tập đoàn đầu tư khác do các gia tộc tài chính kiểm soát, sẽ thông
qua các cơ cấu bình phong để thực hiện quyền kiểm soát đồng quản trị và quyền
kiểm soát vốn chủ sở hữu theo kiểu "hình tan nhưng hồn thì không
tan". Những cơ cấu bình phong là các tổ chức tài chính và công ty quản lý
tài sản nổi tiếng (Street Names), vai trò của họ là đóng vai trò của một bức
"tường lửa", giúp cho các tổ chức và nhóm đầu tư dưới trướng các gia
tộc tài chính tránh được sự chú ý của công chúng. Càng ở trong thời đại của chủ
nghĩa tư bản đa nguyên, hiện tượng này càng phổ biến.
Nhưng để
tham gia vào trò chơi mới này, các gia tộc giàu có trước tiên phải thực hiện một
"sự hy sinh". Cũng giống như câu nói của người Trung Quốc "Dục
luyện thần công, dẫn đao tự cung", nếu không chịu "buông" thì
sao có thể "nhận"? Từ bỏ danh nghĩa để nhận được thực chất. "Bài
học nhập môn" của bí kíp che giấu tài sản đó là quyên góp, và cơ sở lý luận
của sự quyên góp là: từ bỏ quyền sở hữu, mở rộng quyền kiểm soát và qua đó che
giấu tài sản một cách hợp pháp. Điều mà những gã tài phiệt này đánh mất chỉ là
vị trí trong bảng xếp hạng những người giàu nhất thế giới gây được sự chú ý của
giới truyền thông, và điều mà họ nhận được chính là sự tự do mát rượi phía sau
cánh gà và quyền kiểm soát tài sản tăng thêm gấp bội.
Việc thành
lập quỹ sẽ giúp các đại gia này tránh được việc phải nộp các khoản thuế mà họ
căm hận nhất như thuế bất động sản, thuế thu nhập và thuế trao tặng (đôi khi mức
thuế phải nộp lên tới 50%). Thậm chí tuyệt vời hơn ở chỗ, khi giá trị đầu tư của
các quỹ gia tăng thì cũng không phải nộp thuế lợi vốn. Trong trường hợp miễn
thuế hoàn toàn, tài sản của quỹ lại càng phát triển thần tốc như những quả bóng
tuyết. Theo báo cáo của Quốc hội Hoa Kỳ, có tới***tổng thu nhập hàng năm ở Hoa
Kỳ được miễn thuế do sự tồn tại của quỹ(đoạn *** là một khoảng trống trong
sách, có thể là số liệu % nhưng không hiển thị do lỗi trong in ấn - thitcaphe).
Tương ứng, áp lực của gánh nặng thuế quốc gia ngày càng đè nặng lên tầng lớp
trung lưu – những người không bao giờ có khả năng thiết lập các quỹ của riêng
mình. Nguồn tài sản từ các quỹ của giới siêu giàu tựa như những tế bào ung thư
đang lây lan trên diện rộng. Họ không ngừng hút lấy chất dinh dưỡng từ các tế
bào của cải của tầng lớp trung lưu, và sự phân phối của cải trong xã hội càng
trở nên bất công hơn.
Theo thống
kê, năm 1969, thu nhập ròng của 596 quỹ tại Hoa Kỳ đã vượt gấp đôi thu nhập
ròng của 50 ngân hàng lớn nhất Hoa Kỳ. Kể từ khi thành lập quỹ đầu tiên vào năm
1790, số lượng quỹ tại Hoa Kỳ ngày càng nhiều hơn:
·
Trước
1900, 18 quỹ
·
Từ
1910 đến 1919, 76 quỹ
·
Từ
1920 đến 1929, 173 quỹ
·
Từ
1930 đến 1939, 288 quỹ
·
Từ
1940 đến 1949, 1.638 quỹ
·
Từ
1950 đến 1959, 2.839 quỹ
·
Năm
2002, lên tới 62.000 quỹ
Các quỹ này
mỗi năm chỉ cần đóng góp 5% để thực hiện hoạt động từ thiện, và thủ đoạn kiếm
tiền của các chủ ngân hàng quốc tế đâu chỉ để nhận được 5% tiền lãi. Hơn nữa,
5% khoản đầu tư từ thiện này cũng có thể được sử dụng để đạt được ảnh hưởng xã
hội và kiểm soát nghiên cứu học thuật, qua đó giành được sự ủng hộ từ xã hội và
thiên hướng chính sách pháp lý tốt hơn cho chính họ, và sau đó họ sẽ thu được lợi
ích lớn hơn.
Ngày nay,
những người giàu đã học được trò chơi tương tự. Tại sao phải lọt vào danh sách
người giàu? Tại sao phải đặt toàn bộ của cải dưới tên mình mà không phải bằng
tên của người khác, trong khi quyền kiểm soát thực chất vẫn là của mình? Mục
đích chính của việc sở hữu của cải không phải để thỏa mãn sự phù phiếm, mà là để
đạt được sự kiểm soát có thể mãi mãi tường tồn! Điều này khiến cho những người
kiểm soát thực tế của các công ty niêm yết trên sàn chứng khoán cố gắng tránh bị
lộ thân phận bằng cách nhờ người khác nắm giữ cổ phiếu. Sự khác biệt giữa Trung
Quốc và Âu Mỹ là Trung Quốc không có một loại véc-tơ pháp luật "hợp
pháp", "duy trì mãi mãi", "miễn thuế", "được kế
thừa", "che giấu tài chính", "phụ thuộc lẫn nhau" và
"có thể dẫn xuất" để giúp giới tài phiệt che giấu tài sản của mình, để
thực hiện quá trình thăng cấp trong chiến lược kiểm soát tài sản hết sức quan
trọng. Đó là sự chuyển đổi giữa kiểm soát trực tiếp sang kiểm soát gián tiếp,
chi phối một cách minh bạch sang chi phối một cách ẩn giấu.
Trích "Chương 8, Chiến tranh tiền tệ - phần 2 - Sự thống trị của quyền lực tài chính, Song Hong Bing"
Đọc tiếp:
Nhận xét
Đăng nhận xét