Mức giá của Victor: trao đổi bí mật bom nguyên tử để đổi lấy việc thành lập nhà nước Israel
![]() |
| Victor Rothschild |
Kể từ năm 1947, Liên Xô đã bất ngờ thay đổi lập trường nhất quán về vấn đề xây dựng nhà nước Isreal và công khai hỗ trợ cho Israel thành lập đất nước ở Palestine.
Giới học giả
nghiên cứu lịch sử quan hệ quốc tế luôn bối rối trước vấn đề này. Chúng ta phải
biết rằng ngay từ đầu, Marx đã kiên quyết phản đối xu hướng tư tưởng của người
Do Thái. Marx nói rõ rằng việc thành lập một nhà nước Do Thái chỉ là một ảo tưởng.
Ông thể hiện thái độ dứt khoát với Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái. Stalin cũng chấp
nhận thái độ này. Sau khi thành lập nhà nước Liên Xô, thái độ tiêu cực của họ đối
với Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái về mặt chính trị vẫn không thay đổi. Lập trường
của Chính phủ Liên Xô rất rõ ràng, Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái là một hệ tư tưởng
phản động được các nhà tư bản Do Thái sử dụng để bóc lột các công nhân Do Thái.
Ý tưởng thành lập một nhà nước Do Thái ở Palestine là một sự thụt lùi lịch sử
và hoàn toàn đi ngược lại với cuộc vận động quốc tế vô sản. Tháng 5 năm 1939,
Vương quốc Anh công bố sách trắng phản đối Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái. Sau khi
chiến tranh Xô – Đức bùng nổ năm 1941, Liên Xô có phần ghìm lại thái độ phản đối
với Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái, nhưng lập trường tổng thể vẫn không thay đổi.
Thế nhưng
ngoài dự liệu của tất cả mọi người, tháng 4 năm 1947, khi Liên Hợp Quốc triệu tập
một cuộc họp đặc biệt liên quan đến vấn đề Palestine, lập trường của Liên Xô đã
quay ngoắt 180 độ, họ bày tỏ sự ủng hộ đối với sự phân chia của Isreal và
Palestine. Đại diện của Liên Xô tại Liên Hợp Quốc – Gromyko đã có một bài phát
biểu dài tại Liên Hợp Quốc, thông cảm với "sự bất hạnh và đau khổ cùng cực
của người Do Thái trong cuộc chiến". Vì lẽ đó, mong muốn của người Do Thái
có thể thành lập một nhà nước riêng là không thể bị bỏ qua. Thay mặt chính phủ
Liên Xô, ông đề xuất "thành lập một nhà nước Do Thái - Ả Rập có tính chất
tương đồng, độc lập, nhị nguyên và dân chủ" ở Palestine. Nếu tùy chọn này
không thể được thực hiện, thì nên xem xét "chia Palestine thành hai quốc
gia tự trị độc lập, một là nhà nước Do Thái và bên kia là nhà nước Ả Rập".
Ông nói rằng việc từ chối xem xét hoặc từ chối các yêu cầu của người Do Thái
trong việc thực hiện mong muốn này sẽ là không công bằng. Ngày 15 tháng 5 năm
1948, ngay sau khi Israel tuyên bố thành lập, Liên Xô đã ngay lập tức công nhận
và thành lập đại sứ quán ở Israel vào ngày 26 tháng 5, và sau đó còn ủng hộ
Israel trên nhiều diễn đàn đa phương. Ngày 11 tháng 5 năm 1949, Liên Xô và Hoa
Kỳ đã cùng hỗ trợ Israel chính thức gia nhập vào Liên Hợp Quốc. Israel là một
quốc gia vô cùng hiếm hoi mà khi ra đời đã giành được sự ủng hộ của hai siêu cường
trên thế giới.
Phân tích về
khoảng thời gian cho thấy Victor Rothschild cung cấp rất nhiều thông tin quan
trọng cho Liên Xô. Đặc biệt là những thông tin tình báo chiến lược về thiết kế
bom nguyên tử có mối tương quan thời gian đáng kể với thái độ của Liên Xô đối với
Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái.
Quả bom
nguyên tử đầu tiên của Liên Xô phát nổ thành công ngày 29 tháng 8 năm 1949. Nói
cách khác, khoảng thời gian Liên Xô bất ngờ thực hiện điều chỉnh chính sách với
vấn đề Israel trung khớp với thời gian Liên Xô tích cực chuẩn bị cho vụ thử bom
nguyên tử.
Vũ khí hạt
nhân chắc chắn có tầm quan trọng chiến lược đối với Liên Xô. Hoa Kỳ sở hữu quả
bom nguyên tử đầu tiên trên thế giới vào năm 1945, còn Liên Xô bất đắc dĩ phải
sống trong nỗi ám ảnh đối với vũ khí hạt nhân của Hoa Kỳ. Áp lực khó bề xua tan
này khiến Kremlin ăn không ngon ngủ không yên. Chỉ khi sở hữu được một quả bom
nguyên tử thì Liên Xô mới có thể thiết lập vị thế siêu cường của mình. Sử dụng
thông tin tình báo cực kỳ quan trọng này để đối lấy việc thành lập nhà nước
Israel – suy đoán như vậy cũng là hợp lẽ thường tình. Khi phân tích khoảng thời
gian mà hai sự kiện xảy ra, có thể thấy giữa chúng rõ ràng có mối quan hệ nội bộ
nhất quán.
Tạp chí
chuyên ngành của Hoa Kỳ mang tên Tin tức về các nhà khoa học nguyên tử
đã báo cáo: Các tài liệu trong kho lưu trữ KGB chỉ ra rằng nguồn thông tin đầu
tiên về bom nguyên tử mà Liên Xô nhận được đã đến Điện Kremlin vào tháng 10 năm
1941. Đó là bản sao tài liệu ghi chép về việc các nhà vật lý hạt nhân Anh kêu gọi
Churchill chế tạo vũ khí hạt nhân. Nó gây ra một sự hoảng loạn trong đội ngủ
lãnh đạo cấp cao của Liên Xô, nhưng Stalin lại tin đây là thông tin sai lệch.
Trong khi đó, tháng 10 năm 1941, Victor vừa hay tham gia vào ủy ban nòng cốt
"Ống hợp kim" của dự án bom nguyên tử của Anh, chịu trách nhiệm theo
dõi tất cả các bước phát triển bom nguyên tử.
Bản tin Tin
tức về các nhà khoa học nguyên tử cũng đưa tin thêm: "Đầu năm 1943,
Stalin đã bổ nhiệm nhà vật lý và thanh niên yêu nước Kurchatov làm người đứng đầu
dự án bom nguyên tử của Liên Xô. Không như người Mỹ đã khởi đầu dự án với hai
bàn tay trắng, Kurchatov lúc này đã có sẵn những tài liệu nghiên cứu hạt nhân
tinh túy nhất của phương Tây do các gián điệp của Beria mang về. (chú thích:
Lavrentiny Pavlovich Beria (1899 – 1953) là một chính trị gia Liên Xô,
Nguyên soái Liên Xô. Ông lãnh đạo bộ máy an ninh và cảnh sát mật Liên Xô thời
Joseph Vissarionovich Stalin trong Thế chiến II và là Phó Thủ tướng trong những
năm hậu chiến. – ND) Những người đưa thư này đã chuyển thông tin bí mật đến
Moscow, sau đó lại đưa đến nhà máy sản xuất vũ khí hạt nhân Saru, cách Moscow
400km. Dưới điều kiện bảo mật nghiêm ngặt, các nhà khoa học Liên Xô bắt đầu mô
phỏng chế tạo các bộ phận của bom nguyên tử." Trong khi đó, đầu năm 1943,
Victor cũng "vừa hay" ghé thăm phòng thí nghiệm của giáo sư Thomson của
Đại học London với danh nghĩa là thị sát kiểm tra an toàn. Giáo sư Thomson đã
giải thích cho Victor mọi chi tiết của việc dùng plutonium để chế tạo bom
nguyên tử.
Victor
không chỉ là người hiểu biết toàn diện và sâu sắc nhất về sự phát triển của bom
nguyên tử Anh, mà còn nắm rất rõ về tình hình bom nguyên tử của Mỹ. Victor là bạn
thân của Chủ tịch Ủy ban Năng lượng nguyên tử Hoa Kỳ Lewis Strauss. Strauss
cũng là đối tác cao cấp của công ty Kuhn Loeb và có mối quan hệ chặt chẽ với
các gia tộc ngân hàng quốc tế.
Vị thế quan
trọng của gia tộc Rothschild trong cộng đồng tài chính quốc tế, cùng lượng lớn
những bí mật cốt lõi liên quan đến bom nguyên tử và vũ khí sinh hóa mà Victor nắm
được suốt quá trình nằm vùng tại Cơ quan Tình báo Anh, cộng thêm tầm ảnh hưởng
và mối quan hệ sâu rộng của ông trong giới chính trị Anh, giá trị khối
"tài sản tình báo" của Victor lại càng có sức nặng với Liên Xô.
Vào thời điểm
này, Victor đã đưa ra mức giá, yêu cầu Chính phủ Liên Xô buông lỏng sự kiểm
soát đối với việc người Do Thái nhập cư vào Palestine và ủng hộ việc thành lập
nhà nước Israel ở Palestine.
Sau khi kết
thúc chiến tranh, Victor ngày càng công khai và kêu gọi người Do Thái trở về
Palestine để thành lập nhà nước Israel. Vào thời điểm đó, ông đã có hàng loạt
bài phát biểu liên quan đến vấn đề này trong Quốc hội Anh và thu hút sự quan
tâm rộng rãi của tất cả các giai tầng trong xã hội Anh.
Người Do
Thái và người Ả Rập có một cuộc xung đột lợi ích gay gắt về vấn đề thành lập
Israel. Tất cả các nước Ả Rập đều kiên quyết phản đối việc thành lập bất kỳ
hình thức nhà nước Do Thái nào. Các nước Ả Rập cho rằng, vùng đất này xưa này
luôn là đất tổ của người Ả Rập và không thể cho phép người nhập cư Do Thái tái
lập một nhà nước Israel tại nơi đây.
Trong ván cờ
chính trị quốc tế vô cùng phức tạp này, Victor đã thể hiện những thủ thuật
chính trị cao siêu của mình rất tài tình. Thông qua ảnh hưởng đặc biệt của gia
tộc trên các phương tiện truyền thông đại chúng, ông định hình bản thân là một
người theo chủ nghĩa Do Thái trung lập, ôn hòa và lý trí. Ông được mô tả như một
chính trị gia thân Ả Rập nhất trong thế giới Do Thái.
Ngày 31
tháng 7 năm 1946, Victor chủ trì cuộc tranh luận liên quan đến một loạt các
hành động khủng bố nổ ra khu vực Palestine. Nổi bật là vụ nổ bom tại khách sạn
King David do những kẻ khủng bố Do Thái gây ra và đã giết chết nhiều lính Anh.
Trong bài
phát biểu của mình, Victor lần đầu tiên đã đưa ra phản ứng rõ ràng trước đề xuất
của Hoa Kỳ về việc phân chia lãnh thổ Palestine. Trước tiên, ông phủ nhận rằng
mình là người theo Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái, hay có bất kỳ mối liên hệ nào với
Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái. Sau đó ông bắt đầu gợi nhắc một cách đầy cảm xúc về
những sự kỳ thị và áp bức người Do Thái phải chịu đựng ở châu Âu trong nhiều thế
kỷ qua. Tiếp theo, ông đề cập đến cuốn sách trắng nổi tiếng của Văn phòng Ngoại
giao Anh năm 1939, trong đó nêu rõ thái độ phản đối người Do Thái định cư ở
Palestine. Điều này đã bị người Do Thái trên khắp thế giới coi là phản bội lại Tuyên
bố Balfour của Anh năm 1917. Đây là một sự phản bội đáng xấu hổ. Victor
cũng trích dẫn quan điểm của Churchill về sách trắng. "Đây rõ ràng là sự
phản bội các cam kết trước đây. Nó chẳng khác gì là một Hiệp ước
Munich." Đối với đề xuất của Hoa Kỳ liên quan đến việc phân chia lãnh
thổ Palestine, Victor trả lời rằng điều kiện đầu tiên để thực thi đề xuất này
là mọi hành động khủng bố đều phải chấm dứt. Các lực lượng vũ trang phân bố ở
khu vực Palestine được giải giáp hoàn toàn. Đây là điều kiện tiên quyết để người
Do Thái mới di cư đến Palestine. Ông cho rằng tình hình hiện tại rõ ràng bất lợi
cho người Do Thái, bởi họ có những kẻ thù mạnh mẽ đang chầu chực xung quanh
Palestine, và nhiều quốc gia Ả Rập sẵn sàng sử dụng vũ lực đối với họ. Nói cách
khác, Victor tin rằng các nhóm vũ trang Do Thái ở vùng lãnh thổ Palestine nên tồn
tại và phát triển một cách hợp lý.
Trong phần
hồi tưởng lại tiến trình lịch sử này, Victor chỉ ra rằng sau hơn 2.000 năm lang
bạt khắp nơi, người Do Thái cuối cùng cũng có thể trở về vùng đất của chính
mình và ngôi nhà mà họ từng sinh sống. Ông cực lực lên án việc Đức Quốc xã đàn
áp dã man người Do Thái, nhấn mạnh rằng sự phân biệt đối xử khủng khiếp mà người
Do Thái phải chịu trong Chiến tranh Thế giới thứ hai, đã khiến họ khao khát có
một nơi ẩn náu riêng, từ đó ngăn chặn mọi cuộc đàn áp trong tương lai. Bài phát
biểu của ông gây được sự chú ý trên toàn thế giới. Đối với gia tộc Rothschild,
chiến tranh chưa kết thúc và quyết tâm xây dựng đất nước Israel của họ sẽ không
bao giờ dao động.
Vào thời điểm
này, các quân bài bầy ra trước mắt Liên Xô ngày càng rõ ràng hơn. Nếu Liên Xô
muốn tiếp tục hợp tác trong việc phát triển bom nguyên tử với Victor và các nhà
khoa học Do Thái khác, họ phải chấp nhận thỏa hiệp ngoại giao và ủng hộ ý tưởng
thành lập Israel.
Sự ủng hộ của
Liên Xô đối với việc thành lập nhà nước Israel bắt đầu vào năm 1947 và chỉ kéo
dài trong 20 năm. Sau đó thái độ của Liên Xô đối với Israel một lần nữa lại
quay về với quỹ đạo truyền thống trong nhiều thế kỹ trước đó.
Cũng trong
khoảng thời gian đó, nhóm Cambridge Five đã bị lộ và chính bản thân Victor đã
ngừng việc hợp tác với KGB vào đầu những năm 1960.
Khi phải đối mặt với những "tin đồn" nghi ngờ về mối quan hệ của ông với KGB, Sir Rothschild từng gửi bức thư ngỏ trên một tờ báo của Anh hồi tháng 12 năm 1986: "Tôi không phải và chưa bao giờ là gián điệp của Liên Xô."
Trích "Chương 7, Chiến tranh tiền tệ - phần 2 - Sự thống trị của quyền lực tài chính, Song Hong Bing"
Đọc tiếp:
.jpg)
Nhận xét
Đăng nhận xét