Tập đoàn quyền lực Anglo-America
Từ những
năm 1920, xã hội Rhodes đã dốc sức thiết lập mối quan hệ đặc biệt giữa Vương quốc
Anh và Hoa Kỳ, để hướng đến mục tiêu cuối cùng là đạt được sự thống nhất Anglo-America.
Trong cuốn sách Bi kịch và hy vọng: Lịch sử thế giới của thời đại chúng ta, tác
giả Quigley nói rằng để đạt được các mục tiêu chiến lược nói trên, cần phải xuất
hiện "Tập đoàn quyền lực Anglo-America" giữa Hoa Kỳ và Vương quốc
Anh.
Năm tờ báo
có ảnh hưởng lớn nhất đến dư luận Mỹ, tờ The Boston Evening News, Christian
Science Monitor, New York Times, New York Herald Tribune và The Washington
Times đều nằm trong tay của nhóm quyền lực này. Các nhà lãnh đạo của các
phương tiện truyền thông chính thống này đều được cất nhắc qua lại đúng theo
nguyên tắc "cử hiền bất bế thân" (tiến cử và trọng dụng người tài,
cho dù đó là người thân hay từng là kẻ thù của mình – ND). Ví dụ, Tổng biên tập
tờ Christian Science Monitor là người liên lạc tại Hoa Kỳ của Tạp chí Round
Table Anh. Cựu Tổng biên tập Tạp chí Round Table – Huân tước Loma
khi còn là Đại sứ Anh tại Hoa Kỳ, từng cộng tác viết bài cho tờ Christian
Science Monitor và đồng thời là cựu Tổng Thư ký Quỹ ủy thác Rhodes. Nhiều
nhà tài chính nổi tiếng ở Phố Wall đều từng là đại sứ Hoa Kỳ tại Vương quốc
Anh.
Quigley chỉ
ra rằng, chí ít vào đầu thế kỷ XX, quyền quyết định các trường đại học quan trọng
của Mỹ nằm trong tay "Tập đoàn quyền lực Anglo-America". Cho đến những
năm 30 của thế kỷ XX, Tập đoàn Morgan về cơ bản đã kiểm soát quyền ra quyết định
của Đại học Harvard và Đại học Columbia; Đại học Yale thì chịu sự chi phối của
Công ty Dầu khí Tiêu chuẩn Hoa Kỳ thuộc Tập đoàn Rockefeller, Đại học Princeton
thuộc Công ty Bảo hiểm Prudential. Tuy nhiên, mặc dù Tập đoàn Quyền lực Anglo-America
này có ảnh hưởng rất lớn, nhưng vẫn không thể kiểm soát hoàn toàn chính phủ Mỹ.
Đầu thế kỷ XX, dưới áp lực của phong trào tiến bộ, chính phủ Hoa Kỳ đã thông
qua một số đạo luật thuế bất lợi cho các tập đoàn quyền lực này, đặc biệt là
thuế thừa kế tài sản. Và thế là các tập đoàn này đã dần dịch chuyển những khối
tài sản tư nhân khổng lồ ở Phố Wall sang thành nền tảng miễn thuế, từ đó hoàn
thành quá trình biến thân tuyệt vời, hô biến toàn bộ tài sản thành vô hình.
Walter
Lippmann – một thành viên của Xã hội Rhodes, nhà phê bình chính trị Hoa Kỳ và cố
vấn chính phủ, đã có tác động sâu sắc đến chính sách xã hội và đối ngoại của Mỹ
trong thế kỷ XX. Kế hoạch Marshall tái thiết châu Âu ban đầu do chính tay ông
soạn thảo. Các chiến lược tâm lý chiến trong Thế chiến I, Thế chiến II và Chiến
tranh lạnh cũng do ông chủ trì hoạch định. Ông là một người liên lạc quan trọng
giữa Hội đồng Quan hệ Đối ngoại Hoa Kỳ và Xã hội Rhodes. Với tư cách là một mưu
sĩ quan trọng cho các đời tổng thống của Hoa Kỳ từ Wilson đến Nixon, trong Thế
chiến I, ông đã cùng với Tổng thống Woodrow Wilson thành lập Hội đồng Quan hệ Đối
ngoại Hoa Kỳ trong thời gian tham gia Hội nghị Hòa bình Paris.
Bất kể xuất
thân hay nhiệm vụ của từng thành viên ra sao, dù ảnh hưởng đến dư luận hay với
các chính sách đối nội – đối ngoại của Hoa Kỳ, có thể coi Hiệp hội Đối ngoại là
"Chính phủ ngầm" của Hoa Kỳ, là "phiên bản Hoa Kỳ" của Xã hội
Rhodes, Cơ quan ngôn luận quan trọng của nhóm hoạch định chính sách đối ngoại
Hoa Kỳ. Tạp chí Ngoại giao là "tờ báo cơ quan", ấn phẩm hàng đầu
của Hiệp hội Đối ngoại – cơ quan ngôn luận của các thế lực nắm quyền ra quyết
sách đối ngoại của Mỹ. Họ dùng nó để gây ảnh hưởng đến chính sách đối ngoại của
Hoa Kỳ. Các tác giả chủ chốt của Tạp chí Ngoại giao hầu hết là những mưu
sĩ quan trọng nhất trong cơ quan đối ngoại Hoa Kỳ, gồm Lippmann, George Kenan,
Brzezinski và Kissinger. Bài viết Sự xung đột giữa các nền văn minh (Clash
of Civilization) của Huntington được đăng lần đầu trên tạp chí này.
Khi Hội nghị
Hòa bình Paris được tổ chức vào năm 1919, nhân lúc đang ở địa vị của kẻ thắng
cuộc, cả Vương quốc Anh và Hoa Kỳ đều muốn thiết lập một hệ thống xã hội quốc tế
do họ thống trị. Sau Hội nghị Hòa bình Paris, Lippmann và hầu hết những người Mỹ
khác tham dự hội nghị đều là thành viên của xã hội Rhodes, và Hội đồng Quan hệ
Đối ngoại Hoa Kỳ được thành lập tại một khách sạn ở Paris.
Là chi
nhánh của xã hội Rhodes, Hội đồng Quan hệ Đối ngoại Hoa Kỳ ban đầu tiến vào Hoa
Kỳ dưới danh nghĩa Sở Nghiên cứu Sự vụ Quốc tế Hoàng gia. Năm 1921, Chi nhánh
Hoa Kỳ của Sở Nghiên cứu Sự vụ Quốc tế Hoàng gia đã sáp nhập với một tổ chức được
thành lập năm 1918 bởi một chủ ngân hàng và luật sư ở New York để thảo luận về
các vấn đề kinh doanh và ngân hàng trong thời điểm, tên là Hội đồng Quan hệ Đối
ngoại Hoa Kỳ mà chúng ta chứng kiến ngày nay.
Cho đến
nay, Hội đồng Quan hệ Đối ngoại Hoa Kỳ đã tồn tại hơn 80 năm. Nó chắc chắn đã
đi lệch khỏi ý định ban đầu của Rhodes với hy vọng Anh sẽ cai trị Hoa Kỳ, nhưng
nó vẫn đang dần hiện thực hóa giấc mơ của tập đoàn quyền lực Anh – Mỹ nhằm thống
trị thế giới. Khi Trung Quốc cổ vũ cho toàn cầu hóa, không biết ai sẽ nhìn thấy
nụ cười đắc ý trên khuôn mặt lạnh lùng của xã hội Rhodes đằng sau cỗ máy xã hội
khổng lồ này?
Không có gì
lạ khi có nhiều quan điểm cho rằng thế giới đang bị điều khiển bởi một vài hội
nhóm bí mật, và đây cũng không phải là một điều kỳ quặc hay lạ lùng. Như một học
giả người Anh đã nói: "Chúng ta nên sớm hiểu ra một điều rằng, những người
có quyền lực và những người giàu có đang làm mọi việc vì lợi ích của chính họ.
Đây được gọi là chủ nghĩa tư bản."
Thế giới
phương Tây mà chúng ta thấy ngày nay rõ ràng là một xã hội dân chủ, tự do và đa
nguyên. Những kẻ đầu sỏ tải chính của quá khứ đã bị đẩy ra khỏi cung điện quyền
lực bởi nền dân chủ thần thánh. Các gia tộc quyền lực và siêu giàu dường như đã
bốc hơi khỏi thế giới loài người, và không thể tìm thấy bất cứ dấu vết nào. Lịch
sử liệu đã thay đổi? Chủ nghĩa tư bản không còn phục vụ một vài nhóm quyền lực
nữa sao? Có phải các chủ ngân hàng quốc tế đã chủ động từ bỏ quyền lực tối cao,
và trở về núi rừng để sống cuộc đời của những người bình thường?
Bản chất
con người không bao giờ thay đổi. Dục vọng tham lam và kiểm soát chưa bao giờ
thay đổi kể từ lúc nhân loại xuất hiện trên trái đấy cho đến khi họ bước vào đời
sống xã hội hiện đại. Ngay cả trong tương lai mà chúng ta có thể tưởng tượng đến,
nó cũng sẽ không thay đổi, những gì được thay đổi chỉ là hình thức của lòng
tham và sự kiểm soát. Từ chủ nghĩa tư bản thương mại đến chủ nghĩa tư bản công
nghiệp, từ chủ nghĩa tư bản tài chính đến chủ nghĩa tư bản độc quyền, cho đến
hình thức ngày nay được gọi là chủ nghĩa tư bản đa nguyên, sự cai trị của nhóm
quyền lực thiểu số đối với toàn bộ xã hội chưa bao giờ thay đổi. Tuy nhiên thủ
đoạn cai trị và hình thức của nó đã thay đổi rất nhiều. Các đầu sỏ tài chính trực
tiếp, hữu hình, trần trụi ẩn sau hậu trường, thay vào đó là các hệ thống quỹ mới
nổi khổng lồ, chúng đã trở thành một bộ phận cấu thành quan trọng trong sức mạnh
thống trị của thế giới phương Tây ngày nay, và người kiểm soát vẫn là các gia tộc
nắm giữ quyền lực tài chính khi xưa.
Trích "Chương 8, Chiến tranh tiền tệ - phần 2 - Sự thống trị của quyền lực tài chính, Song Hong Bing"
Đọc tiếp:
Nhận xét
Đăng nhận xét