CHÍNH BIẾN NGÀY 12 THÁNG 4: TƯỞNG GIỚI THẠCH LẬP "CÔNG ĐẦU" - phần 4

TƯỞNG GIỚI THẠCH VỚI SỰ HỖ TRỢ CỦA MỘT THẾ LỰC HÙNG MẠNH HƠN

Ngô Cáp Khanh
Ngô Cáp Khanh

Ông trùm tài chính bến Thượng Hải – Ngô Cáp Khanh, có thể coi là nhân vật tên tuổi hàng đầu trong giới tài chính Trung Quốc. Khi Tưởng Giới Thạch lưu lạc ở Bến Thượng Hải, ông ta đã đầu cơ vào chứng khoán. Hợp đồng tương lai(41) tại Sở Giao dịch Chứng khoán Thượng Hải do chính tay vị "Lỗ đại gia" này thành lập. Sau khi Tưởng rơi vào cảnh trắng tay, chính vị Lỗ đại gia này đã đứng ra để dàn xếp, ông ta còn giới thiệu cho Tưởng Giới Thạch hai trùm xã hội đen ở Thượng Hải là Đỗ Nguyệt Sinh và Hoàng Kim Vinh. Mối giao tình giữa Tưởng Giới Thạch và ông ta không hề tầm thường.

Chú thích:

(41) Hợp đồng tương lai là một hợp đồng chuẩn hóa giữa hai bên nhằm trao đổi một tài sản cụ thể có chất lượng và khối lượng chuẩn hóa với giá thỏa thuận hôm nay nhưng lại giao hàng vào một thời điểm cụ thể trong tương lai.

Ngô Cáp Khanh cũng không tự coi mình là kẻ ngoài cuộc. Ngay khi bước vào phòng khách và hàn huyên vài câu đơn giản, ông ta đã ngay lập tức đặt ra hai câu hỏi then chốt cho Tưởng Giới Thạch: "Cậu nói liên minh với Liên Xô, liên minh với cộng sản để giúp đỡ giai cấp công nhân và nông dân, nghĩa là thực sự giúp đỡ những người nghèo khổ sao? Vậy chúng ta thì sao đây?"

Tưởng Giới Thạch mỉm cười: "Sao có thể dựa vào những kẻ nghèo đói, khốn khó đó kia chứ?"

Ngô Cáp Khanh lại hỏi: "Nhưng quân Bắc phạt hô hào đánh đuổi các cường quốc, trong khi đó tôi thì từng làm cho người nước ngoài, chưa kể còn kinh doanh cùng với họ nữa."

Tưởng Giới Thạch thở dài: "Sao có thể đánh bại người nước ngoài kia chứ?"

Nghe câu đó, Lỗ đại gia gật gù tâm đắc, trong lòng đã ngộ ra nhiều điều, bèn tiếp tục dò hỏi: "Vậy sau khi trở về, tôi có thể giúp gì cậu đây?"

Tưởng Giới Thạch vung tay dứt khoát: "Không lâu nữa tôi sẽ đánh vào Thượng Hải, áp sát Nam Kinh, phiền ngài nói với Đỗ tiên sinh (Đỗ Nguyệt Sinh) và Hoàng tiên sinh (Hoàng Kim Vinh) giúp tôi bảo vệ trị an ở Thượng Hải.

Ngô Cáp Khanh gật đầu: "Điều này không thành vấn đề. Còn tôi có thể giúp gì đây?"

Nghe thấy vậy, Tưởng Giới Thạch vô cùng xúc động, cúi mình về phía trước, nhìn chằm chằm Ngô Cáp Khanh, nói rành rọt từng chữ một: "Tiền, hãy giúp tôi huy động tiền, càng nhiều càng tốt, đến Thượng Hải sẽ phải chi rất nhiều khoản."

Bến Thượng Hải những năm 20 của thế kỷ XX
Bến Thượng Hải những năm 20 của thế kỷ XX

Đây hiển nhiên là một thỏa thuận. Mục đích của Bắc phạt là lật đổ các cường quốc, giúp đỡ giai cấp công nhân và nông dân, nhưng hiện tại Tưởng Giới Thạch chẳng còn tâm trí đâu mà để tâm đến quá nhiều nguyên tắc như vậy. Giữa quyền lực và nguyên tắc, ông ta đã chọn như trước đây mà không hề do dự.

Trên thực tế, ngay từ năm 1926, Bộ Ngoại giao Anh đã tổ chức các cuộc thảo luận về các biện pháp đối phó với cuộc Chiến tranh Bắc phạt ở Trung Quốc. Các quan chức tại đại sứ quán và lãnh sự quán ở Trung Quốc, các chỉ huy hải lục không quân, chính quyền Anh ở Hồng Kông đã lần lượt hiến kế, cung cấp tổng cộng 5 phương án gồm sử dụng vũ lực, phong tỏa quốc tế, viện trợ cho các nhóm quân phiệt phương Bắc, gây áp lực hoặc vỗ về Liên Xô. Kết quả của cuộc tranh luận là hai kế hoạch đầu tiên tiềm ẩn rất nhiều rủi ro, thậm chí có thể phản tác dụng, và cũng rất khó để nhận được sự ủng hộ của các cường quốc khác. Còn khó khăn của kế hoạch thứ ba nằm ở chỗ rất khó để tìm ra một "nhân vật có bàn tay sắt" ở Vương quốc Anh, kế hoạch thứ tư thì sẽ chẳng phát huy hiệu quả đáng kể. Chỉ có "chiêu" thứ năm – vỗ về là có thể khả thi và rất "mang tính xây dựng".

Cách tiếp cận đó đã được sử dụng trước đây. Năm 1925, phía chính quyền Anh ở Hồng Kông đã công khai cung cấp vũ khí và tiền mặt để Trần Huỳnh Minh – một quân phiệt trong nội bộ Quốc dân Đảng để nổi dậy chống lại chính phủ quốc dân. Kết quả là cuộc nổi loạn của Trần Huỳnh Minh bị trấn áp, quân Bắc phạt được gây dựng từ đồng rúp về cơ bản đã đánh bại các nhóm quân phiệt Bắc Dương vốn nhận được hỗ trợ từ các chủ ngân hàng quốc tế. Các thế lực quân phiệt Bắc Dương sụp đổ nhanh đến mức các ông chủ phía sau họ phải há mồm trợn mắt, vô cùng bối rối. Câu hỏi lớn nhất bày ra trước mắt chủ nghĩa đế quốc là: Phải tìm "người đại diện" mới ở nơi đâu?

Vào thời điểm này, Tưởng Giới Thạch, tổng tư lệnh của quân Bắc phạt đã trở thành một ứng cử viên sáng giá có thể bồi dưỡng được. Tuy nhiên, tình hình chính trị ở Trung Quốc quá đỗi phức tạp. Dù trước nay luôn đưa ra những phán đoán chuẩn xác về phương hướng đầu tư, nhưng lúc này thị trường tài chính London và Phố Wall cũng đắm chìm trong nỗi nghi hoặc, rốt cuộc gã Tưởng Giới Thạch này có đáng tin cậy hay không? Nhỡ đâu "vị huynh đài" này nhận xong tiền liền phủi tay, hoặc không làm được việc thì sao? Để tìm hiểu về Tưởng Giới Thạch, chính phủ Mỹ thậm chí đã cử người tới kiểm tra hồ sơ phạm tội của Tưởng Giới Thạch trong thư viện hồ sơ của Văn phòng Công vụ Thượng Hải.

Rõ ràng việc điều tra ngoại vi là không đủ, bắt buộc phải gặp mặt trực tiếp để "cởi lòng cởi dạ" chuyện trò với nhau. Thế nên từ đó mới dẫn đến câu chuyện "trùm sò mại bản" Ngô Cáp Khanh chạy đến Nam Xương để đích thân "phỏng vấn" Tưởng Giới Thạch. Sau khi dò đoán được sơ bộ tâm ý của Tưởng Giới Thạch, Ngô Cáp Khanh lại đến Nam Xương để tiến hành "khảo thí đợt hai" với Tưởng Giới Thạch vào tháng 2 năm 1927. Lần này, một thỏa thuận bí mật đã được hoàn tất: Nếu Tưởng Giới Thạch đến Thượng Hải và Nam Kinh, ông ta sẽ lập tức được cho vay 60 triệu lạng bạc, với điều kiện Tưởng Giới Thạch phải lập được "đầu danh trạng" – động binh chống lại cộng sản.

Đó là sự cám dỗ của 60 triệu đồng bạc!

Vào thời điểm đó, một khu nhà tứ hợp viện ở Bắc Kinh chỉ có giá 200 đồng bạc! Người Liên Xô trong ba năm 1924-1927 đã đầu tư cho Quốc dân Đảng 30 triệu rúp, tương đương khoảng 27 triệu đồng bạc mà đã giúp họ giành được thắng lợi trong chiến tranh Bắc phạt.

Còn đây là khoản tiền lên tới 60 triệu lạng bạc. Chẳng cần bàn cãi gì nữa, phải làm thôi! Và thế là Tưởng Giới Thạch quyết định động binh với Đảng Cộng sản.

Tâm huyết trong suốt ba năm, cùng với khoản tiền 30 triệu rúp của Liên Xô đã tan thành mây khói chỉ sau hai cuộc hội kiến giữa Ngô Cáp Khanh và Tưởng Giới Thạch. Tất nhiên, đó không phải vì khả năng phủ dụ của Ngô Cáp Khanh quá đỗi tài giỏi, cũng không phải vì mối quan hệ cá nhân của Ngô Cáp Khanh với Tưởng Giới Thạch rất mực sâu sắc, mà bởi vì thế lực đứng sau Ngô Cáp Khanh giàu có hơn Liên Xô và e sợ Đảng Cộng sản hơn Tưởng Giới Thạch.

Tưởng Giới Thạch cuối cùng đã "ôm chân" một thế lực khác sừng sỏ hơn!

Trích "Chương 3, Chiến tranh tiền tệ - phần 3 - Biên giới tiền tệ - Nhân tố bí ẩn trong các cuộc chiến kinh tế, Song Hong Bing"

Nhận xét