TƯỞNG GIỚI THẠCH CUỐI CÙNG ĐÃ BƯỚC VÀO CON ĐƯỜNG "KHỞI NGHIỆP"
Chứng kiến thành quả chiến thắng của mình bị kẻ khác nẫng tay trên, Tưởng Giới Thạch nếm trải vị đắng, lòng dạ rối bởi, ông ta đã tự kiểm điểm bản thân một cách sâu sắc. Để trở về trung tâm của chính trường Trung Quốc, thì nhất định phải giành được sự hỗ trợ tài chính của giới tài phiệt Giang-Chiết – thế lực đang kiểm soát sức mạnh tài chính của Trung Quốc. Mặc dù Uông Tinh Vệ và Lý Tông Nhân đã tạm thời đắc chí, tuy nhiên Tưởng Giới Thạch vẫn tin chắc rằng chỉ có ông ta mới đủ thực lực và tài năng để xưng bá Trung Nguyên. Giới tài phiệt Giang-Chiết sẽ sớm nhận ra ai là "chân mệnh thiên tử" thực sự của Trung Quốc trong tương lai. Việc cấp bách trước mắt là phải giành lại sự công nhận của "thị trường vốn" và tìm cách đăng ký lại "IPO" (phát hành công khai lần đầu).
Chìa khóa để giành được sự ủng hộ của giới tài phiệt Giang-Chiết là xua tan nghi ngờ của họ và khiến họ nhận thức sâu sắc rằng Tưởng Giới Thạch là "người phe mình". Cách tốt nhất để làm điều này là liên hôn, dùng mối quan hệ "nhân thân" để tự trói mình với giới tài phiệt Giang-Chiết. Ông ta sẽ phát động một cuộc tấn công, một cuộc tấn công sẽ giành được trái tim của người đẹp, và giá trị chiến lược của cuộc tấn công này sẽ không kém bất kỳ cuộc chiến thực sự nào.
Mục tiêu của ông ta là Tống Mỹ Linh.
Vào thời điểm đó, Hầu Quế Trân, lão phu nhân của nhà họ Tống đang dưỡng bệnh ở Nhật Bản. Để theo đuổi Tống Mỹ Linh, Tưởng Giới Thạch đã đến Nhật Bản vào ngày 28 tháng 9 và được Tống lão phu nhân đồng ý cho kết hôn với Tống Mỹ Linh. Vậy là ông ta đã có mối quan hệ nhân thân với Tôn Trung Sơn (Tống Khánh Linh), Tống Tử Văn và Khổng Tường Hy (Tống Ái Linh). Trong khi đó, gia tộc nhà họ Tống có mối quan hệ rất chặt chẽ với giới tài phiệt Giang-Chiết và giai cấp đại mại bản Trung Quốc – đại diện cho lợi ích của các chủ ngân hàng quốc tế tại Trung Quốc.
Tập Đức Bính – cháu trai của Tập Chính Phủ - gia tộc đại mại bản Thượng Hải, thế lực cốt lõi của phe Động Đình Sơn, là bạn cùng lớp của Tống Tử Văn khi đi du học ở Mỹ. Anh trai của anh ta – Tập Đức Mậu thì gả con gái cho em trai của Tống Tử Văn là Tống Tử Lương, và gia tộc nhà họ Tống đang nắm giữ một lượng lớn cổ phiếu tại Ngân hàng Tiết kiệm Thương mại Thượng Hải của Trần Quang Phủ - chủ ngân hàng sừng sỏ của giới tài phiệt Giang-Chiết.
Bản thân gia tộc nhà họ Tống vốn dựng nên cơ nghiệp nhờ làm tay sai mại bản tại Trung Quốc cho các thế lực tài chính của Mỹ. Người sáng lập ra gia tộc Tống thị là Tống Gia Thụ lớn lên ở Mỹ, tiếp nhận một nền giáo dục hoàn chỉnh của giáo hội ở Mỹ, và là một người Kitô sùng đạo. Một số anh chị em của Tống gia đã tốt nghiệp các trường đại học ở Mỹ, còn bản thân Tống Tử Văn đã làm việc tại Ngân hàng Thương mại phố Wall sau khi tốt nghiệp Đại học Columbia. Chồng của Tống Ái Linh – Khổng Tường Hy, cũng được giáo dục ở Mỹ. Gia tộc này quả thực có mối quan hệ gắn bó cực kỳ chặt chẽ với các thế lực tài chính của Mỹ. Đối với cuộc hôn nhân của Tưởng Giới Thạch và Tống Mỹ Linh, tiêu đề của cuộc hôn nhân chính trị này được báo chí Trung Quốc đưa tin vào thời điểm đó là rất chuẩn xác: "Tưởng-Tống liên hôn, Trung-Mỹ hợp tác" (Tưởng Trung Chính, Tống Mỹ Linh).
Đây là sự kết hợp hoàn hảo giữa tập đoàn tài chính mại bản Trung Quốc và một nhà độc tài quân sự.
Trong khi Tưởng Giới Thạch đang bận rộn bơm "tài sản mới", chính phủ quốc dân mới sau sự kiện "Ninh-Hán hợp lưu" sắp không trụ nổi.
Tông Khoa – Bộ trưởng Tài chính của chính phủ mới, thủ lĩnh của phe "Thái tử" trong Quốc dân Đảng hoàn toàn không đủ khả năng huy động vốn như Tưởng Giới Thạch. Khi Tưởng Giới Thạch còn đương chức, dự toán hằng tháng là 20 triệu đồng bạc, nhưng Tôn Khoa chẳng thể kiếm được đủ số tiền này. Cho đến tháng 10 năm 1927, ông ta chỉ huy động được 8 triệu đồng bạc, hoạt động của chính phủ bị tê liệt, quân đội thì từ chối tuân lệnh vì không nhận được lương. Giữa lúc nguy khốn, Tôn Khoa cũng đã "noi gương tiền bối", một lần nữa phát hành trái phiếu "Giang hải quan nhị ngũ phụ thuế quốc khố" vào ngày 1 tháng 10, hạn mức nhiều hơn 10 triệu đồng bạc so với 30 triệu đồng bạc của Tưởng Giới Thạch, tức là 40 triệu đồng bạc.
Để huy động giới tài phiệt Giang-Chiết đăng ký thu mua nợ công, Tôn Khoa cũng triệu tập một cuộc họp gồm các nhân vật đầu sỏ tài chính như Ngô Cáp Khanh và động viên họ đăng ký thu mua, nhưng chỉ đổi được thái độ lạnh nhạt từ họ. Từ ngày 1 tháng 4 đến ngày 16 tháng 7 năm 1927, hệ thống tiền trang Thượng Hải đã cho Tưởng Giới Thạch vay 5,6 triệu đồng bạc, nhưng khi Tôn Khoa yêu cầu hệ thống tiền trang Thượng Hải đăng ký thu mua lượng trái phiếu "Giang hải quan nhị ngũ phụ thuế quốc khố" trị giá 500.000 đồng bạc vào ngày 26 tháng 10, ông ta chỉ thu được vỏn vẹn 340.000 đồng bạc.
Trên thực tế, nếu không có sự hỗ trợ của giới tài phiệt Giang-Chiết, chính phủ mới sẽ không thể tự duy trì.
Vào thời điểm này, giới tài phiệt Giang-Chiết đã cảm thấy khá thất vọng với khả năng lãnh đạo của Uông Tinh Vệ, Tôn Khoa và Lý Tông Nhân, dựa vào đám người này thì liệu có thể đánh bại thế lực quân phiệt Bắc Dương không? Các ông trùm tài chính này bắt đầu dõi mắt xem xét, có lẽ lúc này chỉ có Tưởng Giới Thạch – giờ đã trở thành "người một nhà" với họ, là người duy nhất có thể gánh vác được trọng trách nhất thống thiên hạ.
Chẳng mấy chốc, quân đội của Lý Tông Nhân, Bạch Sùng Hỷ của phe Quế hệ đã nội chiến với Đường Sinh Trí của phe Tương hệ để tranh giành quyền lực. Mặc dù sau cùng, quân đội phe Quế hệ đã đánh bại Đường Sinh Trí, nhưng hai bên đều tổn thất nặng nề, trên thực tế đã không còn đủ khả năng tái chiến.
Chính lúc đó, những nhân sĩ thân Tưởng ở Quốc dân Đảng đã nhân cơ hội này để yêu cầu Tưởng Giới Thạch trở lại "chấp chính" và dọn dẹp mớ hỗn độn. Các thế lực tài phiệt Giang-Chiết thì đã coi Tưởng Giới Thạch là "người trong nhà", lại cộng thêm sự kiện "tái tổ chức vốn" lần trước, hẳn là ông ta đã nhận được bài học đắt giá và rút kinh nghiệm.
![]() |
| Tưởng-Tống liên hôn, Trung-Mỹ hợp tác |
Dó đó, vào ngày 4 tháng 1 năm 1928, Tưởng Giới Thạch đến Nam Kinh để chủ trì đại cục. Vào ngày 9 tháng 1, Tưởng Giới Thạch gửi thông điệp toàn quốc, tuyên bố chính thức nhậm chức "Tổng tư lệnh Quân đội Cách mạng Quốc dân". Tiếp sau đó ông ta cũng đảm nhận các vị trí tối cao, gồm Chủ tịch Ủy ban Quân sự và Chủ tịch Hội nghị Chính trị Trung ương Quốc dân Đảng.
Từ khi Tưởng Giới Thạch rút lui khỏi chính giới cho đến khi trở lại nắm đại quyền tổng cộng 116 ngày.
Chính phủ của Uông Tinh Vệ dù có nỗ lực tột độ cũng chẳng thể bán được 40 triệu đồng bạc trái phiếu. Khi Tưởng Giới Thạch lên nắm quyền, dưới sự sắp xếp và tác động của Tống Tử Văn – Bộ trưởng Bộ Tài chính kiêm Thống đốc Ngân hàng Trung ương, lượng trái phiếu đó đã nhanh chóng được giới tài phiệt Giang-Chiết thu mua gọn ghẽ. Với sự tái hỗ trợ của giới tài phiệt Giang-Chiết, lần này Tưởng Giới Thạch đã ổn định giang sơn. Đổi lại, giới tài phiệt Giang-Chiết cũng hy vọng rằng ông có thể dốc sức phục vụ họ.
Tuy nhiên, họ đã quên mất bản tính của một nhà độc tài quân sự. Một kẻ như vậy sẽ không bao giờ cam tâm trước việc bị người khác kiểm soát. Ông ta chắc chắn sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để kiểm soát lại bất kỳ kẻ nào hoặc tổ chức nào muốn kiểm soát ông ta. Từ Cromwell, Napoléon cho đến Hitler đều như vậy, và Tưởng Giới Thạch cũng không ngoại lệ.
Tuy nhiên, trong thời điểm hiện tại, Tưởng Giới Thạch tạm thời vẫn phải dựa vào túi tiền của các chủ ngân hàng. Bởi lẽ ông ta đang phải đối mặt với sự kháng cự của kình địch khiến ông ta đau đầu nhức óc nhất, đó chính là những người cộng sản mà ông ta đã dốc toàn lực để tiêu diệt.
Ngay sau cuộc đảo chính "12 tháng 4", những người cộng sản từng bị săn lùng dưới tay Tưởng Giới Thạch bất đầu cầm vũ khí.
Ngày 1 tháng 8 năm 1927, phe Cộng sản nổi dậy ở Nam Xương. Cơn ác mộng của Tưởng Giới Thạch đã chính thức bắt đầu.

Nhận xét
Đăng nhận xét