CHÍNH BIẾN NGÀY 12 THÁNG 4: TƯỞNG GIỚI THẠCH LẬP "CÔNG ĐẦU"
LỜI DẪN CHƯƠNG
Tại sao
Liên Xô chi 30 triệu rúp vàng để hỗ trợ cho cuộc chiến tranh Bắc phạt?
Tại sao
Tưởng Giới Thạch phản đối Đảng Cộng Sản?
Tại sao
có cuộc chính biến "ngày 12 tháng 4"?
Tưởng Giới
Thạch đã ngã vào lòng thế lực nào?
Tại sao
"Ninh Hán" lại có thể "hợp lưu"?
Tại sao Tưởng
Giới Thạch, người đang nắm quyền lực lại lui về hậu trường?
Tại sao Tưởng
Giới Thạch lại có thể quay lại nắm quyền?
Rốt cuộc
tiền đóng vai trò gì trong trang sử năm 1927 của Trung Quốc, và những nhân vật
nào đã đóng vai trò chi phối? Những nhân vật đó sẽ đại diện cho ý chí của ai?
Khi
chúng ta dựa trên ý chí của tiền, dòng tiền và những tác động của tiền để quan
sát sự hợp tác giữa Quốc dân Đảng và Đảng Cộng Sản, cuộc chiến tranh Bắc phạt
rung trời chuyển đất và cuộc đảo chính đột ngột ngày 12 tháng 4, một mạng lưới ẩn
mình bấy lâu của tiền bạc sẽ dần trở nên rõ ràng.
Tưởng Giới
Thạch, với một tình cảm dân tộc mạnh mẽ, dưới sự dụ hoặc của quyền lực và tiền
bạc, đã từng bước ngã vào vòng tay của các cường quốc phương Tây và giai cấp
dương mại bản mà thuở đầu ông từng căm ghét và thù hận đến tột độ.
Vì lẽ
đó, ông ta buộc phải cam tâm tình nguyện dâng lên một sự kiện "đầu danh trạng"
để thể hiện sự quy thuận của mình – cuộc đảo chính ngày 12 tháng 4.
Cho dù
là "Ninh Hán hợp lưu", Tưởng Giới Thạch "về vườn", hay là
việc ông ta bất thần trở lại chính giới, phía sau những sự kiện đó đều là sự dẫn
dụ của một sức mạnh khổng lồ mà ít người hay biết, đó chính là ý chí của tiền bạc!
Nhận xét
Đăng nhận xét