NAM KINH – GIẤC MỘNG VỤNG VỠ - phần 8 - hết

TẠI SAO TƯỞNG GIỚI THẠCH BẠI TRẬN TRONG CUỘC CHIẾN TIỀN TỆ?

Phát hành tiền tệ là quyền lực quan trọng nhất, và nó cũng là quyền lực bí ẩn nhất và khó kiểm soát nhất. Tiền tệ thúc đẩy các bánh xe của nền kinh tế, là cán cân của chính trị và kiểm soát tốc độ của chiến tranh.

Thống nhất tiền tệ là điều kiện tiên quyết để củng cố quyền lực chính trị. Nếu không có đồng tiền thống nhất thì sẽ không có tài chính thống nhất, và sẽ khó thực hiện được bản đồ chính trị thống nhất, và sẽ không thể xây dựng một lực lượng quân sự thống nhất.

Cho dù đó là thành công của công cuộc Phục hưng Meiji ở Nhật Bản hay thất bại của Phong trào Dương vụ ở Trung Quốc, việc thống nhất tiền tệ luôn là yếu tố then chốt quyết định thành-bại. Cả Mao Trạch ĐôngTưởng Giới Thạch đều nhận ra tầm quan trọng của một loại tiền tệ thống nhất, vì vậy cả Ngân hàng Quốc gia của khu vực Xô Viết và Ngân hàng Trung ương Nam Kinh có trách nhiệm chính là kiểm soát quyền lực phát hành tiền tệ.

Sự khác biệt quan trọng nhất của khu vực Xô Viết với tiền pháp địnhKim viên khoán là: Quyền lực tiền tệ sẽ phục vụ cho ai. Tiền tệ của khu vực Xô Viết phục vụ cho bách tính trăm họ, còn tiền tệ của Tưởng Giới Thạch phục vụ cho tứ đại gia tộc, tiền tệ của khu vực Xô Viết phát triển trong thực tiễn, còn tiền tệ của Tưởng Giới Thạch suy vong theo lý thuyết phương Tây. Tiền tệ của khu vực Xô Viết là quyền lực công cộng của chế độ, còn tiền tệ của Tưởng Giới Thạch là tiền tệ của chế độ tư nhân. "Hồng quân phiếu" phát hành và thu hồi trong 13 ngày, mục tiêu là để tập trung vào tín dụng. "Kim viên khoán" tăng giá 34.000 lần trong 9 tháng, mục đích là để cướp bóc.

Có một sự khác biệt quan trọng khác giữa tiền tệ của khu vực Xô Viết và tiền tệ của Tưởng Giới Thạch, đó là liệu có thể độc lập tự chủ trong việc phát hành loại tiền đó hay không. Tiền tệ của khu vực Xô Viết là phát hành độc lập tự chủ, còn tiền tệ của Tưởng Giới Thạch thì muốn phát hành phải "nhìn sắc mặt của kẻ khác". Tiền tệ của khu vực Xô Viết đã loại bỏ sự tham gia của các lực lượng tư bản nước ngoài, nhưng tiền tệ của Tưởng Giới Thạch đã trở thành một con cừu béo mẫm đối với các cường quốc Mỹ, Anh và Nhật Bản. Tiền tệ của khu vực Xô Viết không chịu sự chỉ đạo của bất cứ một quỹ bình ổn nước ngoài nào, còn tiền tệ của Tưởng Giới Thạch thì lại dâng Ngân hàng Trung ương và chủ quyền tài chính quản lý ngoại hối cho quỹ bình ổn nước ngoài. Tiền tệ của khu vực Xô Viết không bị ủy ban tư vấn nước ngoài nào "bình phẩm", còn tiền tệ của Tưởng Giới Thạch thì bị các ủy viên Anh và Mỹ nắm quyền thẩm định, phê duyệt.

Một điểm khác biệt giữa tiền tệ của khu vực Xô Viết và tiền tệ của Tưởng Giới Thạch là liệu loại tiền đó có dựa trên thực tiễn hay không. Những người xây dựng tiền tệ ở khu vực Xô Viết không có được nền tảng sâu sắc về lý thuyết tiền tệ và tài chính, còn tầng lớp ra quyết định tiền tệ của Tưởng Giới Thạch thì lại toàn du học ở ngước ngoài. Trong quá trình ứng phó với tình trạng đột biến rút tiền gửi, tiền tệ ở khu vực Xô Viết luôn chứa đầy tính ứng biến và linh hoạt, còn tiền tệ của Tưởng Giới Thạch thì bị phá hủy hoàn toàn bởi làn sóng vàng trên thị trường ngoại hối. Tiền tệ của khu vực Xô Viết dám mạnh dạn áp dụng chế độ "bản vị vật giá" để ổn định giá cả hàng hóa và lòng dân, còn tiền tệ của Tưởng Giới Thạch bị mắc kẹt trong quá trình huy động vàng, bạc và chứng khoán để làm quỹ dự trữ, nhưng lại năm lần bảy lượt lừa dối người dân, cuối cùng dẫn đến siêu lạm phát.

Tại sao Tưởng Giới Thạch lại bại trận trong cuộc chiến tiền tệ?

Nguyên nhân có thể là bởi quyền lực tiền tệ của ông ta chỉ phục vụ cho sự thịnh vượng của một số rất ít người giàu, bỏ lại đại đa số người nghèo, kết quả cuối cùng chỉ có thể là cả chế độ lẫn tiền tệ của ông ta đều đã bị dân chúng bỏ rơi.

Trích "Chương 7, Chiến tranh tiền tệ - phần 3 - Biên giới tiền tệ - Nhân tố bí ẩn trong các cuộc chiến kinh tế, Song Hong Bing"

Nhận xét