GIẤC MỘNG CỦA THIÊN HOÀNG: SỰ HỒI SINH CỦA QUYỀN LỰC HOÀNG ĐẾ
![]() |
| Thiên Hoàng Hirohito |
Một ngày tháng 12 năm 1921, Nhiếp chính vương Hirohito, người vừa trở về sau chuyến du ngoạn châu Âu, đã tiếp kiến nhà quý tộc và chính trị gia – công tước Saionji Kinmochi trong cung điện. Saionji Kinmochi là một "lão thần tam triều", từng trải qua ba triều đại Komei, Meiji và Taisho, trước khi vào hoàng cung để tham kiến, ông đã nghe nói rằng một ngày trước đó, Hirohito đã tổ chức một buổi tiệc. Các nhân vật được mời đều là tông thân hoàng thất và cận thần quý tộc. Những buổi tụ hội công khai như vậy giữa Nhiếp chính và một số ít bạn bè, thân tín là rất hiếm thấy vào thời điểm đó. Điều này khiến Saionji Kinmochi thực sự lo lắng và kinh ngạc. Giới thượng lưu trong xã hội Nhật Bản đã suy đoán rằng sau khi Hirohito lên nắm quyền, rốt cuộc ông sẽ dựa vào một nhóm bí mật hay là nội các. Saionji Kinmochi và vài vị lão thần đều cho rằng Hirohito nên hành xử thận trọng. Hirohito rất chịu khó lắng nghe lời khuyên của Saionji Kinmochi, sau đó chân thành thỉnh cầu Saionji Kinmochi làm cố vấn cao cấp của Thiên Hoàng.
Saionji
Kinmochi rất lo ngại việc Hirohito tập hợp một nhóm nhỏ bí mật của mình, vì vậy
ông viện cớ rằng mình hiện ở tuổi thất thập, đã đến lúc nghỉ hưu, chỉ muốn sống
ở miền biển để ngày ngày độc tiểu thuyết, chơi đàn tỳ bà, an hưởng những năm
tháng cuối đời, không còn tâm sức để đảm nhận một chức vị quan trọng như vậy.
Biết được sự
lo lắng của ông, Hirohito hứa rằng nếu Saionji Kinmochi đồng ý, ông sẽ tuyên bố
công khai rằng sẽ từ bỏ sự hỗ trợ của nhóm nhỏ bí mật kia để thể hiện sự tôn trọng
với chế độ quân chủ lập hiến.
Saionji
Kinmochi trầm tư suy nghĩ một lúc. Với tư cách là một thành viên của gia tộc
Fujiwara, ông nên duy trì truyền thống của gia tộc là bảo vệ chế độ của Thiên
Hoàng. Mặt khác, Saionji Kinmochi lại lo lắng rằng sẽ không thể ngăn chặn được
hành vi độc đoán của Hirohito giống như phụ vương của ông là Thiên Hoàng
Taisho. Điều này sẽ khiến ông dính líu vào màn tranh đấu giữa Thiên Hoàng và giới
tài phiệt, để rồi sa vào bước đường cùng là thân bại danh liệt lúc tuổi già, hủy
hoại danh dự là cả đời đấu tranh cho dân quyền và tự do. Cuối cùng, ông tin rằng
quốc dân của Nhật Bản đã dần thay đổi trong suốt 10 năm qua và có thể chấp nhận
lý tưởng về sự pháp trị và chủ nghĩa hợp hiến do vị ân sư Ito Hirobumi của ông
chủ trương. Nếu ý dân xung đột với ý chí của Thiên Hoàng, ông tin rằng Hirohito
sẽ tôn trọng và chấp nhận ý kiến của đại đa số thần dân. Bây giờ đất nước cần đến
ông, ông cũng nên chấp nhận vị trí này. Vì vậy, ông đã đồng ý với đề nghị của Hirohito.
Trong khi
chờ đợi câu trả lời từ Saionji Kinmochi, Hirohito đã rất sốt ruột rồi, nhưng
ông bắt buộc phải kiên nhẫn. Có thể coi Saionji Kinmochi là tấm khiên chắn, là
người có thể đứng đầu sóng ngọn gió mà Hirohito mong ước đã lâu. Ông đã phục vụ
trong nội các và hội đồng cố vấn tối cao – Cơ mật Viện trong hơn 40 năm từ thời
kỳ Meiji, rất có uy tín và mối liên hệ sâu rộng trong bộ máy quan liêu và quốc
hội. Ông luôn hành sự nhanh nhẹn và chu đáo. Phẩm chất chính trực, không chỉ
giúp Thiên Hoàng để lại ấn tượng hài hòa và thận trọng trong lòng thần dân, mà
còn rất xuất sắc trong việc che giấu tâm ý, sử dụng ngôn từ để làm vừa lòng tất
cả các bên, có thể tiến hành bảo vệ triệt để các chính sách quá khích và lỗi lầm
của Thiên Hoàng.
Sau khi nhận
được cái gật đầu của Saionji Kinmochi, Thiên Hoàng Hirohito có thể ẩn sau hậu
trường, toàn tâm toàn ý thi triển các thủ đoạn chính trị khôn khéo cùng với tài
thao lược "mượn lực đánh lực" của mình, thoắt ẩn thoắt hiện để kiểm
soát cục diện chính trị, bình tĩnh tích lũy thế lực cho hoàng quyền, chờ thời
cơ để hành động.
Trong kỷ
nguyên của Thiên Hoàng Komei, Mỹ đã ép Mạc phủ ký hiệp ước thông thương hàn hải.
Trong sự sỉ nhục đó, Thiên Hoàng đã mở cửa đất nước cho phương Tây tràn vào. Kể
từ đó, "Tôn hoàng nhương di" đã trở thành giấc mơ của mọi vị Thiên
Hoàng. Ông nội của Thiên Hoàng Hirohito – Thiên Hoàng Meiji đã dựa vào nguồn vốn
của Mitsui và các tài phiệt khác để bắt đầu công cuộc Phục hưng Meiji, bãi bỏ Mạc
phủ, khôi phục quyền lực của hoàng đế và nắm giữ đại quyền, thắt chặt sợi dây gắn
kết với giới tài phiệt.
Bài học về
sự bố thí của Shogun Mạc phủ trong quá khứ đã giúp Meiji nhận ra rằng để duy
trì chính quyền thần chủ tối cao, tiền bạc luôn quan trọng hơn vũ lực. Meiji đã
trao cho Mitsui, Mitsubishi, Sumitomo và các tài phiệt khác quyền lũng đoạn
nghiên cứu phát triển các ngành công nghiệp mới ở Nhật Bản và quyền kinh doanh
vật tư thuộc địa, và từ đó nhận được một phần "hoa hồng". Mitsui nắm
quyền kinh doanh mỏ than lớn nhất Nhật Bản, quyền chuyên doanh đường cát và quả
long não ở khu vực Đài Loan, Trung Quốc. Thiên Hoàng và tài phiệt tạo thành một
liên minh phụ thuộc lẫn nhau. Với sự ủng hộ của Thiên Hoàng, giới tài phiệt đã
kiểm soát các ngành công nghiệp trụ cột như ngân hàng, công nghiệp nặng, vận tải
và thương mại của Nhật Bản. Đổi lại, giới tài phiệt sẽ một lòng trung thành với
Thiên Hoàng và điều chỉnh công nghiệp và thương nghiệp dựa theo quốc sách lâu
dài, trở thành cục diện "chính-thương" hữu danh hữu thực. Vào cuối thời
Meiji, khối tài sản của hoàng gia từ vỏn vẹn vài chục ngàn đô-la khi Meiji lên
nắm quyền, đã lên tới 40 triệu đô-la.
Tuy nhiên,
với sự khởi đầu của kỷ nguyên Thiên Hoàng Taisho, giới tài phiệt – những người
đang kiểm soát huyết mạch kinh tế đất nước, giống như các chủ ngân hàng lớn ở
các nước phương Tây, ngày càng tập trung vào lợi ích của chính họ, cố gắng để
chế ngự Thiên Hoàng. Họ thường xuyên nhúng tay can thiệp vào các chính sách của
đế quốc. Vào thời điểm đó, Taisho đã thực hiện cương lĩnh đế quốc với trọng tâm
là "cải thiện quốc phòng", tiến hành một đợt mở rộng quy mô lớn cho
quân đội. Tuy nhiên các nguyên lão (đứng đầu là Saionji Kinmochi) – những người
đại diện cho lợi ích của giới tài phiệt, đã viện vào cái cớ là dân chúng Nhật Bản
vẫn phải tằn tiện qua ngày vì tình trạng thâm hụt tài khóa – hệ lụy do cuộc Chiến
tranh Nga-Nhật để lại liên tục phủ quyết kế hoạch mở rộng quân sự phức tạp của
Thiên Hoàng, khiến Thiên Hoàng suýt chút nữa thoái vị.
Bắt đầu từ
kỷ nguyên của Thiên Hoàng Komei, Nhật Bản đã xây dựng một kế hoạch chiến lược
trục xuất man di. Đầu tiên là cải thiện sức mạnh quốc gia, tiến hành hiện đại
hóa; sau đó là tác chiến với kẻ địch bằng cách mở rộng ra nước ngoài, và thiết
lập vùng đệm giữa Nhật Bản và phương Tây để đảm bảo an ninh của nước này. Kết
quả là nảy sinh cuộc chiến giữa hai phe "Bắc tiến" và "Nam tiến".
Phe Bắc tiến chủ trương thôn tính Triều Tiên, chiếm lĩnh Mãn Châu và Mông Cổ,
sau đó chinh phục khu vực Siberia. Trong khi đó phe Nam tiến thì cho rằng nên
chiếm lĩnh hoặc kiểm soát các khu vực phía nam Nhật Bản, bao gồm các đảo trên
biển và khu vực Đông Nam Á.
Hirohito
tin rằng Bắc tiến chỉ là một nhu cầu quốc phòng, và nó không thể giải quyết các
vấn đề mấu chốt của tình trạng quá tải dân số, xuất khẩu công nghiệp và các nguồn
nguyên liệu chiến lược của Nhật Bản. Người Nhật không thích khí hậu lạnh giá.
Khu vực Hokkaido đã thuộc về Nhật Bản từ nhiều thế kỷ trước, nhưng vẫn trong
tình trạng đất rộng người thưa. Sau đó, Thiên Hoàng Meiji đã chinh phục được
vùng đất giá lạnh là Triều Tiên, tuy nhiên cũng chẳng giúp ích gì. Vậy mà bây
giờ, những kẻ thuộc phe Bắc tiến vẫn muốn sử dụng Mãn Châu làm căn cứ, tiếp tục
mở rộng đến khu vực Siberia băng giá và chiếm lĩnh Mông Cổ sa mạc hoang nguyên.
Khu vực Nam
dương có khí hậu ấm áp, dân cư bản địa ít ỏi, thuận tiện cho người Nhật Bản nhập
cư. Dầu, cao su và khoáng sản phong phú của khu vực Đông Ấn sẽ cung cấp nguồn
tài nguyên chiến lược ổn định cho sự phát triển công nghiệp của Nhật Bản. Thế
nên tiền đồ và hi vọng của đế quốc Nhật Bản nằm ở phía Nam chứ không phải phía
Bắc.
Bây giờ Tưởng
Giới Thạch đang bận rộng với chiến dịch "vây tiễu" khu vực căn cứ địa
của Đảng Cộng sản, Liên Xô thì đang bận rộng với công cuộc kiến thiết trong nước,
Anh và Mỹ bị mắc kẹt bởi cuộc khủng hoảng kinh tế. Chính vì nhìn thấy cơ hội
này, Hirohito mới chính thức bắt đầu thực thi kế hoạch vĩ đại của mình. Mãn
Châu chỉ là bước đầu tiên của kế hoạch, sau đó thế lực của đế chế có thể di
chuyển về phía nam, từ Mãn Châu dọc theo bờ biển Trung Quốc và cuối cùng kiểm
soát các điểm chiến lược của vùng biển Nam dương.
Gánh trên
vai giấc mộng "Tôn hoàng nhương di" của nhiều đời, Hirohito – người
được giáo dục ở phương Tây, hiểu rõ lịch sử phương Tây và là một nhà sinh vật học.
Tự nhận rằng sự hiểu biết của ông đối với hai chữ "nhương di" tốt hơn
hẳn so với các bậc tiền bối. Hùng tâm tráng chí của ông không chỉ nằm trong hai
chữ "nhương di" nữa. Ông tin rằng Nhật Bản không thể tồn tại một cách
cô lập, mà phải tiến vào châu Á và thế giới bằng tư duy lãnh tụ. Ông đã được
truyền cảm hứng từ thành tựu của các thần tượng của mình như Napoléon, Lincoln
và Darwin, quyết tâm chiến đấu với các cường quốc Anh, Mỹ và phương Tây như
Napoléon, "giải cứu" châu Á và thế giới khỏi ách thống trị của thực
dân như Lincoln giải phóng nô lệ. Dùng Thần đạo của Đại Hòa Dân quốc (tức Nhật
Bản) để thúc đẩy sự "tiến hóa" của các chủng tộc khác.
Để nhất trí
trong vấn đề đối ngoại thì bắt buộc phải thuyết phục các lực lượng chính trị
trong xã hội Nhật Bản. Trong số đó, quân đội và tầng lớp Ronin(51) hoàn toàn thấu
hiểu và ủng hộ ý định của Thiên Hoàng. Còn giới tài phiệt và các chính đảng hỗ
trợ cho họ thường đặt lợi ích riêng của họ lên trên lợi ích quốc gia. Theo quan
điểm của Hirohito, với việc mở rộng lãnh thổ của đế chế, thế lực của giới tài
phiệt sẽ tự khắc phát triển hơn nữa. Tuy nhiên điều phiền phức là hiện tại họ
chỉ chăm chăm vào lợi ích trước mắt, sợ rằng Hội Quốc Liên sẽ tung đòn trừng phạt
kinh tế và làm ảnh hưởng tới lợi ích của họ. Thế nên họ không muốn đứng cùng
phe với đế chế về khía cạnh kế hoạch lâu dài, cung cấp một nguồn tài trợ ổn định
cho sự chiếm đóng của Mãn Châu và các hoạt động trong tương lai.
Chú
thích:
(51)
Ronin là những samurai không còn chủ tướng trong thời kì phong kiến ở Nhật Bản.
Một Samurai mất chủ tướng do chủ của ông ta bị chết, bị mất quyền lực, hoặc chỉ
do mất đi sự tin tưởng của chủ tướng. Khi một Ronin không còn phục vụ cho ai,
ông ta không còn là một Samurai nữa.
Hồi tưởng
việc tổ tiên từng rơi vào cảnh bần cùng do sự sụp đổ của quyền lực, nghĩ đến việc
phụ vương bị ép phải nhượng bộ, và cuộc đấu tranh quyền lực ngày nay với các
chính trị gia tài phiệt, Hirohito đã thề rằng sẽ thành lập một đế chế với quyền
lực vững chắc của hoàng đế làm trung tâm.
"Nếu
phụ vương có thể tài giỏi như ông nội – Thiên Hoàng Meiji, có nhiều quyết tâm
và quyền mưu hơn, mọi thứ sẽ không bao giờ đi đến bước đường này." Cuộc đảo
chính Taisho là một sự thụt lùi toàn diện của quyền lực hoàng đế. Bây giờ đến
lượt ông phải gây dựng lại cơ đồ, trung hưng đế chế.
Nếu như các
chính trị gia và giới tài phiệt không chịu nghe lời hiệu triệu, vậy thì cứ bỏ
qua họ và trực tiếp huy động tầng lớp thần dân cơ sở, chẳng hạn như sĩ quan cấp
thấp, tầng lớp Ronin và nông dân, và huy động họ chiến đấu chống lại các thành
viên quốc hội và tài phiệt thông qua các tổ chức cơ sở, các băng đảng và dư luận
xã hội nhằm bảo vệ quyền lực hoàng đế. Mặt khác, ông đã trao việc thao túng các
tài phiệt và các chính trị gia cho Saionji Kinmochi, lợi dung ông để đưa ra các
quyết sách và mưu kế. Nếu quyết sách sai lầm thì nhân vật quyền khuynh triều
chính như Saionji Kinmochi sẽ hứng chịu sự chỉ trích. Nếu mọi chuyện ổn thỏa tốt
đẹp thì đó là do sự anh minh của Thiên Hoàng Hirohito.
Thiên Hoàng
Hirohito đang kìm nén sự phấn khích trong lòng. Ông muốn để Saionji Kinmochi tận
mắt chứng kiến cách ông đoạt lại quyền lực từ giới tài phiệt và chính trị gia –
những kẻ đang ôm mộng tưởng về "chính phủ lập hiến" như thế nào.
Vấn đề cốt
lõi bây giờ là làm thế nào để đối phó với liên minh chính trị gia-tài phiệt với
nhân vật cốt lõi là nguyên lão Saionji Kinmochi.
Vào buổi
sáng ngày thứ hai sau cuộc họp của "Câu lạc bộ 11", kẻ thân tín của
Thiên Hoàng Hirohito đã tâu lại với ông về ba đề nghị. Sau một hồi cân nhắc, Hirohito
cảm thấy khá ổn, bèn ra lệnh tiến hành ngay lập tức. Trước tiên sẽ đưa Mitsui
và các tài phiệt khác vào "bẫy kiếm lời chênh lệch đô-la".

Nhận xét
Đăng nhận xét