NAM KINH – GIẤC MỘNG VỤNG VỠ
LỜI DẪN CHƯƠNG
Tại sao
quỹ bình ổn ngoại hối lại là ngân hàng trung ương thứ hai của Trung Quốc tại thời
điểm đó?
Tại sao
"tứ đại gia tộc" lại nắm được khối lượng tài sản đáng kinh ngạc thông
qua tiền pháp định?
Tại sao
tự do hóa ngoại hối là một quyết định sai lầm được đưa ra không đúng lúc?
Tại sao
chiến dịch "mai phục tài chính" của Đảng Cộng sản Trung Quốc lại đẩy
nhanh sự sụp đổ của vương triều nhà họ Tưởng?
Tại sao
cuối cùng Tưởng Giới Thạch lại bại trận trong cuộc chiến tiền tệ?
Cải cách
tiền pháp định năm 1935 đã giúp Trung Quốc thống nhất tiền tệ, nhưng lại góp phần
đẩy nhanh công cuộc xâm lược Trung Quốc của Nhật Bản.
Một khi
chiến tranh nổ ra, ngoại hối sẽ lập tức thiếu hụt, và cơ sở của tiền pháp định
sẽ bị suy yếu nghiêm trọng. Tưởng Giới Thạch bất đắc dĩ phải dựa vào các khoản
vay của Anh và Mỹ để ổn định tiền tệ và duy trì một cuộc kháng chiến toàn diện.
Anh và Mỹ đã tận dụng tối đa tình thế khó khăn của Tưởng Giới Thạch, sử dụng quỹ
bình ổn ngoại hối làm nền tảng và cho vay ngoại hối làm điều kiện, họ đã từng
bước tước đoạt quyền lực khổng lồ của ngân hàng trung ương.
Sau thắng
lợi toàn diện của cuộc kháng chiến chống Nhật, tứ đại gia tộc đã lợi dụng thủ
đoạn tiền tệ để cướp bóc một cách tàn nhẫn của cải của hậu phương và các khu vực
do kẻ thù chiếm đóng, hoàn toàn đánh mất sự ủng hộ của dân chúng. Vào thời khắc
quan trọng khi nền kinh tế đang trên đà khôi phục, việc ổn định tiền tệ đáng lý
phải ưu tiên hàng đầu, nhưng Tống Tử Văn đã đưa ra một chính sách tiền tệ sai lầm,
đó chính là tự do hóa ngoại hối. Hậu quả là dẫn đến tình trạng lạm phát phi mã
và sụp đỗ tín dụng tiền pháp định.
"Kim
viên khoán" vốn dùng để dọn dẹp mớ hỗn độn của tiền pháp định, nhưng nào
ngờ nó lại tạo ra một mớ hỗn độn lớn hơn và cuối cùng đã chôn vùi vương triều của
nhà họ Tưởng.
Nhận xét
Đăng nhận xét